Khi giọng nói Mặc Âu cất lên, cả hội trường im ắng trở lại.
Giọng nói này…
Chỉ ngoại trừ Từ Minh Quân còn chưa hết bàng hoàng vì sự thật vừa tiếp nhận được, tất cả các vị lão đại lẫn đường chủ cùng tất cả vệ sĩ ở đây đều nhanh chóng đứng dậy hành lễ:
“Ngài Mabel xinh đẹp, tôn quý!”
Khác với cách hành lễ của tổ chức Death chỉ cần thực hiện động tác quỳ nửa gối là được, riêng tổ chức Mabel tuy đơn giản nhưng lại khó nói nên lời.
Mặc Âu xua tay: “Được rồi.”
Từ Minh Quân há hốc mồm không còn gì để nói khi nhìn người phụ nữ mình vừa chế nhạo là lả lơi đang điềm tĩnh đeo lên tay chiếc nhẫn sapphire lửa.
Giang Lục phàn nàn: “Sao tỷ không lấy nó ra từ trước đi, đỡ cho đệ phải nói lằng nhằng.”
Mặc Âu trừng mắt: “Tỷ mày thích thế, ai bảo để tỷ mày phải đợi lâu.”
Tống Diệp lắc đầu ngao ngán khi nhìn ra bộ mặt thật của lão đại nhà mình. Thì ra là Âu tỷ vẫn đang ghi hận vụ vừa nãy.
Mặc Âu không bận đối đáp với Giang Lục nữa, ngoảnh lại nhìn Từ Minh Quân mắt đang trợn ngược nhìn cô một cách khó tin.
Cô đứng ra bảo kê cho hai tiểu đệ của mình nói: “Cho dù tôi có mặt hay không có mặt, bọn chúng muốn nói gì là việc của chúng nó, ai cấm cản mà đến tai tôi thì người đó đến kiếp chết thôi.”
Giang Lục chân mày giật giật. Ừ thì muốn nói gì thì nói. Bọn họ mà dám sau lưng nói xấu tỷ ấy xem có chết không.
Tống Diệp bên kia thì nước mắt lưng trong mà cảm động.
Quả là người có kinh nghiệm và người chưa có kinh nghiệm có khác, biểu hiện mỗi người mỗi kiểu.
Còn Hàn Thiên Nhược trên này thì thôi khỏi phải nói, khóe miệng giật nảy liên tục.
Từ Minh Vinh đứng chết lặng.
Tống trưởng lão không muốn buổi họp mặt bàn kế sách xảy ra chuyện không hay nên mở lời giải vây:
“Ngài Mabel à, cậu ta trẻ người non dạ nên còn cần ngài phải uốn nắn nhiều. Nhưng chuyện cấp bách hiện nay là lập kế hoạch để không bị nhân vật phía sau gây nên tình trạng lũng đoạn thị trường. Chúng ta bây giờ không khác gì những con kiến đang ngồi trên chảo nóng.”
Mặc Âu nhìn Tống trưởng lão gật đầu. Cô vẫy tay cho Từ Minh Quân lui xuống, cô còn rất nhiều cách để uốn nắn cậu ta.