Quỷ Lệ mục quang thâm trầm, chầm chậm ngước lên, lưu lại nơi tọa điện lưng chừng núi. Nhãn thần kỳ dị, thấp thoáng tinh quang!
Phệ Huyết Châu tán sắc rực rỡ, khát khao tinh huyết lên tới cực điểm!
Một lần nữa, Quỷ Lệ hiểu rằng, gã đã trở về!
Quỷ Vương thân chinh đứng tại lối vào tổng đường Quỷ Vương Tông, ẩn mình dưới bóng khối cự thạch phía trước đón chờ. Không quá khó để biết rằng, đối với Quỷ Lệ, sự trở về cùng đại vu sư có ý nghĩa đến nhường nào!
Trước đại sảnh Quỷ Vương Tông, xuất hiện ba nhân ảnh, Quỷ Vương khẽ gật đầu chào đón, cước bộ hướng tới đạ vu sư, mục quang lướt nhẹ, sắc diện thoáng vẻ ngạc nhiên: “Vị đại sư, ngài là… “
Đại vu sư khẽ mỉm cười, đáp: “Lão hủ, thân như đèn dầu sắp cạn, nhưng mệnh trời đã định, hôm nay đến đây, bất quá xin dốc hết tâm lực một phen, nhưng có được như ý muốn, cũng đành một phần trông vào thiên mệnh! “
Quỷ Vương cúi mình hành lễ, thanh âm thâm trầm: “Đại sư, thế ngoại cao nhân, quả là không quá lời. Đường dài gian khổ, giờ cũng đã muộn, thỉnh đại sư đáo giá động phủ tạm thời nghỉ ngơi “
Đại vu sư khẽ gật đâu, nhìn vào thần sắc của lão, quả thực đã rất mỏi mệt
Quỷ Vương ra hiệu, lập tức gia nhân tả hữu nhanh chóng tiến lại hộ thể, đưa đại vu sư về phòng an nghỉ, thoáng chốc, thân ảnh đại vu sư đã khuất hẳn trong đại điện!
Quỷ Vương chầm chậm chuyển mình, khoảnh khắc, hướng về thân ảnh trước mặt, ngoại trừ Quỷ Lệ, còn một nữ tử hết sức yêu kiều, diễm lệ và Tiểu Hôi, sau khi mở con mắt thứ ba đang ngó nghiêng không ngừng!
Ánh mắt Quỷ Vương lưu lại trên thân hình tiểu hôi, rồi hướng về thân ảnh mềm mại của Tiểu Bạch, rốt cục dừng lại trên người kẻ trai trẻ trước mặt!
“Ngươi bị thương?” Quỷ Vương trầm giọng!
Quỷ Lệ mặc nhiên, lặng lẽ gật đầu!
Khoảng không bất giác trở nên trầm tịch, hai người đàn ông mặt đối mặt, không khí chợt biến đổi dị thường! Mười năm, trong mười năm đó Quỷ Vương tận tụy bồi dưỡng Quỷ Lệ nhưng dường như giữa họ vẫn tồn tại một vết thương sâu thẳm, một vết thương chẳng thể nói ra!
Sau lưng Quỷ Vương, không chỉ Thanh Long, U Cơ mà rất nhiều đệ tử khác cũng đã xuất hiện!
Quỷ Lệ mục quang thâm trầm quét ngang, rất nhiều khuôn mặt gã biết trong quá trình chinh phạt các tiểu phái trong ma giáo, phát triển thế lực dưới cờ quỷ vương tông. Khoảnh khắc này, có cả người của Luyện Huyết Đường và Niên lão đại, đồng thời xuất hiện trong đám đông!
Chỉ có Dã Cẩu không còn ở đó, không biết có phải đã cùng ông cháu chuyên xem toán mệnh Chu Nhất Tiên phiêu bạt nơi chân trời!
Thế lực Quỷ Vương Tông, quả đang bành trướng không ngừng!
Sơn phong tràn về, không hiểu cuốn lên theo y phục kẻ nào, tạo ra phong âm lật phật, sâu trong nội sơn, xuất hiện một hắc ảnh, chập chởn ẩn hiện!
Quỷ Lệ thu hồi mục quang, cho dù không nhìn rõ cũng có thể đoan chắc nhân ảnh đó-Chính là Quỷ Tiên Sinh!
Nhân vật thần bí này, tựa hồ vĩnh viễn ẩn tàng trong chốn u địa, giờ đã xuất hiện sau lưng Quỷ Vương!
“Vị cô nương này, là bạn ngươi?”Quỷ Vương chậm rãi cất tiếng, sắc diện không hề biến đổi!
Quỷ Lệ thoáng ngập ngừng, đáp: “Vị cô nương này nhận là bạn cũ của Tông chủ, nhất định phải quay về để gặp người! “
Thoáng lưỡng lự chợt lưu trên sắc diện quỷ vương, câu trả lời thực sự nằm ngoài tiên liệu, mục quang Quỷ Vương bất giác hướng về Tiểu Bạch, nữ tử này quả thực môn phần xa lạ, không kìm nổi ngạc nhiên: “Vị cô nương này, chúng ta đã từng gặp nhau trước đây?”
Tiểu Bạch cất bước, khẽ thở dài, rồi mỉm cười nhẹ nhàng, đáp: “Tiểu Si, cô ấy vẫn khỏe chứ, Có còn như ngày xưa, ngắm nhìn ngàn hoa mà ngây ngây dại dại? “
Thân hình quỷ vương lập tức chấn động, khuôn mặt toát lên vẻ kinh ngạc khôn cùng, không chỉ có thế, phía sau quỷ vương, Thanh long, U cơ, sắc diện cũng đồng thời đại biến,biến chuyển không ngừng, tựa hồ như không thể tin nổi!
Quỷ Vương trân trối nhìn nàng, sau một thoáng khắc, mới cất lời: “Rốt cục ngươi là ai, làm sao có thể biết được Tiểu Si.. “
Tiểu Bạch mục quang phiêu hốt, thoáng lướt qua quần hùng, rồi dạt về một một quá khứ xa xăm. Chỉ thấy hoàng hôn lãng đãng, hồ kì sơn nhốm màu hoang phế, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng thê lương, khắc lên giữa đất trời.
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua như cát lọt qua kẽ tay
“Ngươi còn nhớ.. ” Tiểu Bạch, thanh âm u ám ảm đạm, chợt cất tiếng “Cái tên thưở sơ khai của ngọn núi này?.. “
Quỷ Vương hai mắt le lói tinh quang, nhãn thần trầm trọng, ngạc nhiên đáp: “Người là Bạch.. “
Tiểu Bạch lãnh đạm đáp: “Ta là Bạch Hồ.. “
Sơn phong xào xạc, mang theo bụi trần lất phất, trôi về một nơi xa xăm sâu thẳm…
Trong thạch thất đơn sơn, đồ đạc ngăn nắp, mọi thứ đều gọn gàng, giản tiện, đó chính là nơi an tọa của Quỷ Vương Tông tông chủ
Chỉ duy nhất một thứ đập vào mắt, đó là một chiếc bàn làm bằng gỗ đàn hương màu đỏ, nằm dựa vào vách đá, trên bàn có một chiếc giá kê bút bằng bạch ngọc, bên trên gác một cây bút lông sói, bên cạnh là nguyên mực vẫn còn chưa khô, cách xa một chút là một khay rửa bút đá xanh sáng bóng, bên trong còn có nửa bồn nước.
Liên tiếp như vậy,tuyệt không khiến người ta tưởng tượng được cái phong phạm u nhã, hoàn toàn không giống với dáng vẻ nguời đứng đầu một đại phái trong tưởng tượng của mọi người.
Quỷ Vương cùng Tiểu Bạch, thời khắc này đứng giữa gian thạch thất, chỉ trừ những người ở bên ngoài, nơi này không hề xuất hiện kẻ thứ ba.
Trong phòng, trên một vách đá, là một bức kim đồ
Bức họa này, nét vẽ tinh kỳ,sắc sảo,nữ tử trong tranh tràn đầy sức sống,tựa hồ bao nhiêu tâm tưởng đều dành cả cho hoa,thần tình si dại,sống động vô cùng!
Tiểu Bạch trầm mặc nhìn bức họa,một lúc lâu sau,lặng lẽ thở dài:”Bức họa này của ngươi,nét vẽ quả thực tinh kỳ,trang trọng,Tiểu Si như hiện về trước mắt,vẫn mềm mại,dịu dàng như xưa”
Quỷ Vương,từ phía sau Tiểu Bạch,mục quang mông lung cũng đang hướng về bức họa,nhãn thần lấp loáng,nhu tình dào dạt,lúc này mới khẽ lắc đầu đáp:”Chỉ hận rằng ta đã không cứu được nàng”
Tiểu Bạch,mục quang dời khỏi bức họa,buồn bã đáp:”Không ngờ rằng,nguyên lai,người mà Quỷ Lệ một lòng tương cứu lại là nữ nhi của ngươi và tiểu si”
Quỷ Vương bất giác cất lên một hồi thảm tiếu,đáp:”Nhớ lại Tiểu Si lúc cuối cùng,ta đã không thể nhìn nàng,những năm tháng sau này,mỗi lần nhớ lại,lòng ta như vạn đao chia cắt.Giờ tất cả đã là dĩ vãng,chì còn Bích Dao..nhưng không may đã…”
Tiểu Bạch nhẹ nhàng đáp:”Tiểu Si đã không nhin nhầm người,cô ấy đã chọn ngươi,đó cũng là phúc phận của cô ấy,Tin rằng,thời khắc sinh tử cận kề,Tiểu si cũng đã không hối hận”
Quỷ Vương lặng thinh,trầm mặc
Tiểu Bạch tiến tới,đưa bàn tay mềm mại,nhẹ nhàng lướt trên bức vẽ, nhãn thần long lanh, khẽ ướt, ánh mắt vương đầy lưu luyến, xót xa
“Chi..”Tiểu Hôi bất chợt thất thanh,nhảy tót lên trên,ngoảnh mặt nhìn quanh gian thạch thất của Quỷ Lệ trong hồ kỳ sơn,vẫn dáng vẻ tinh nghịch hoạt bát đó,bất chợt,như nhớ ra điều gì,nó liền đưa tay phía sau,với lấy vò rượu,mở ra uống ngon lành
Sau một hơi dài,con khỉ thở phào khoan khoái, nhãn tình lấp lánh,dạt dào mộng mị,sắc diện thập phần khoan khoái
Quỷ Lệ đứng trong phòng, mặc nhiên nhìn con khỉ, sắc diện không đọng chút biểu tình, chầm chậm lắc đầu, cất lên một tiếng thở dài, chuyển mình quay đi, bước ra khỏi căn phòng cô tịch.
Độc đạo âm u, trải dài về phía trước. Gã lặng lẽ bước từng bước trên con đường tăm tối trong lòng hoang sơn, chúng nhân thấy gã đến, lập tức thấp đầu cung kính.Chỉ thấy gã, sắc diện lãnh đạm, nhãn quang hướng thẳng về phía trước, tựa như được một kẻ nào đó triệu hồi.
Vượt qua góc tối,đi hết thông đạo, đã không còn nhìn thấy bóng dáng đệ tử Quỷ Vương Tông, Thời khắc gã bước đến căn phòng băng lạnh,trông xa phảng phất như một bóng u linh trầm mặc
U Cơ liễu sa khẽ lay động,chuyển thân bước đến,lặng lẽ nhìn gã.
Quỷ Lệ mục quang quét ngang,lướt qua U Cơ rồi dừng lại phía thạch môn,sau một thoáng ngập ngừng do dự, cũng đẩy cửa bước vào
Thạch môn từ từ khép lại sau lưng gã, U cơ thân ảnh bất động,lặng lẽ ngước nhìn.
Bên trong thạch thất,trên khối hàn băng lạnh giá,ẩn sau những làn băng sương lãng đãng,là một nữ tử mỹ lệ.Nàng nằm đó,nơi khóe miệng tự hồ phảng phất một nụ hàm tiếu.
Quỷ Lệ dựa lưng vào Thạnh Môn, đột nhiên, sự lãnh đạm và kiên cường của hắn, đột nhiên như chùng xuống, một chút thư thái, một chút rời rã. Chỉ cònlại một thân ảnh ủ rũ, ngồi xuống bên cạnh nàng
“Ta đã về, Bích Dao…”
Từng làn sương trắng mong manh bất giác phiêu động, chập chờn len lỏi giữa khoảng không, Bích Dao nằm đó thực thực ảo ảo, dung mạo thập phần xinh đẹp, sắc diện thấp thoáng ẩn chứa chút tiếu ý ấm áp. Nàng có biết, gã đã trở về?
“Nàng sẽ trở về,Bích Dao”Quỷ Lệ,thanh âm của bất giác trở nên run rẩy,trùng xuống,sâu thẳm:”Mười năm,đã mười năm rồi…”
“Ta đã để nàng nằm đây mười năm, ta thật vô dụng, hãy trách mắng ta… không, làm sao nàng có thể trách mắng ta được,nàng đang cười với ta mà, phải vậy không?..”
Chẳng có câu trả lời,chỉ còn ngàn vạn những sợi tơ mong manh như sương khói,lúc ly lúc hợp,đang xiết lấy tâm can gã
“Ta nhất định sẽ cứu nàng Bích Dao,nàng sẽ tỉnh lại.”Thổn thức,gã nói như thể đang buông ra từng tiếng:”Chúng ta sẽ ở bên nhau,Bích Dao,nhất định,chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau..”
Từng câu,từng chữ… ngưng đọng,bồng bềnh giữa hơi sương, phiêu đãng,mơ hồ trong khoảng không băng giá…