Rào chắn đóng lại.
Đây sẽ là một trận đấu sinh tử.
Tất cả mọi người đều biết hôm nay chắc chắn sẽ có một con chó chết ở chỗ này.
Một là thần của cao nguyên, còn một là vua của các loài chó châu Á.
Ngay khi hai con chó gặp nhau trong rào chắn, chúng đã lao vào nhau công kích mãnh liệt.
Con chó ngao Tây Tạng rất hung dữ, dựa vào lợi thế về kích thước, nó nhanh chóng chiếm thế thượng phong.
Nhưng con chó ngao Đông Doanh rất linh hoạt, mặc dù mấy lần bị đánh lật nhào trên mặt đất nhưng nó đều tránh thoát được vị trí chí mạng.
Thỉnh thoảng, người đẹp Đông Doanh bên cạnh lại lên tiếng, cũng không biết là mệnh lệnh chỉ dẫn hay câu cảm thán:
“Gannbare! Suoga! Yamai! Hayaku! Baka!…”
Con chó dường như hiểu được lời của cô ta, cũng nhận được một số hỗ trợ tinh thần nào đó.
Dù đang ở thế bất lợi, nhưng chỉ cần giọng của nữ huấn luyện viên vang lên thì con chó sẽ giống như bị phê thuốc k1ch thích, bất chấp tất cả mà xông lên.
Khoảng mười phút đã trôi qua.
Khí thế hung mãnh của con chó ngao Tây Tạng rốt cuộc cũng đã giảm bớt, hàm lượng oxy cao ở vùng đồng bằng khiến nó hít vào quá nhiều dưỡng khí.
Nếu như cứ tiếp tục tấn công mạnh mẽ như vậy thì phổi của nó sẽ nổ tung.
“Gannbare!”
Người đẹp huấn luyện thú hô lên một tiếng, con chó ngao Đông Doanh liền tung đòn phản công.
Đúng như dự đoán của Lý Dục Thần, chỉ cần trụ lại được sau đợt tấn công mãnh liệt đầu tiên thì ưu thế sẽ nghiêng về phía con chó ngao Đông Doanh.
Quả nhiên, con chó ngao Tây Tạng liện tục lui về phía sau, chỉ dựa vào bộ lông dày mới tránh được chuyện bị con chó ngao Đông Doanh cắn xuyên qua cổ.