– Chân nhân cũng biết ta thiếu nợ Quần Anh hội quán một ngàn tỷ hồng tinh chứ?
Ngọc Hư chân nhân gật đầu:
– Đức Minh đã nói với ta, ngươi muốn trả nợ sao? Đức Minh nói biên lai mượn tiền có thời hạn một năm, nếu hiện tại trả nợ thì đồng vốn xoay vòng của tiệm tạp hóa bị ảnh hưởng, Đức Minh đã đang chậm rãi thu thập tài chính, sau một năm mới có thể trả số tiền kia.
– Trả nợ?
Miêu Nghị cười nói:
– Ta không vội chuyện trả nợ, không trả cũng không có sao.
Ngọc Hư chân nhân nhướng mày, nói:
– Ngươi muốn quỵt nợ? Đức Minh là con của chưởng môn sư huynh, hắn đứng ra đảm bảo cho ngươi, chẳng phải sẽ tổn hại danh dự của Chính Khí Môn?
Miêu Nghị khoát tay nói:
– Ngươi yên tâm, ta cũng không làm chuyện quỵt nợ đâu, ta chỉ muốn nói với chân nhân một tiếng, ta chỉ muốn ngươi biết một việc, không có ta đồng ý, chân nhân không được thả số tiền kia ra ngoài, cho dù có đủ tiền, một khi Đức Minh đạo trưởng muốn nói trả nợ giúp ta, chân nhân cũng phải giữ lại số tiền kia, không được thả ra theo ý Đức Minh đạo trưởng!
Ngọc Hư chân nhân gật đầu, tỏ vẻ biết rõ, hắn vẫn không nhịn được đề điểm một câu:
– Thứ cho ta nói thẳng, ngươi tốn số tiền khổng lồ mua Bát Phương Trận thật sự không có lợi, đổi thành Tiên Nguyên đan, ngươi có thể một lần hành động đột phá tu vi Kim Liên đấy.
Miêu Nghị cười nói:
– Chân nhân, ta cũng không làm việc vô vị, đến lúc đó chân nhân sẽ biết diệu dụng, ta vẫn còn tiền, ta cũng không thiếu Tiên Nguyên Đan đâu!
Ngọc Hư chân nhân ngạc nhiên, nói:
– Đã như thế ta cũng chờ mong.
Mấy ngày sau, Quần Anh hội, sau khi Đức Minh đạo trưởng an bài xong chuyện trong tiệm tạp hóa cũng đi tới bái phỏng.
Khách và chủ cùng ngồi xuống, nô tài dâng trà, Hoàng Phủ Quân Nhu cười nói:
– Nghe nói Chính Khí Môn phái tới không ít nhân thủ, rốt cuộc Chính Khí Môn cũng không chịu nổi áp lực mà đáp ứng rồi sao?
Đức Minh đạo trưởng uống một ngụm trà, thở dài:
– Nói đến chuyện này phải cảm tạ Ngưu Hữu Đức, là hắn trở về thuyết phục chưởng môn và hai vị sư thúc.
Hoàng Phủ Quân Nhu khinh thường nói:
– Chuyện ma quỷ của hắn ngươi cũng tin, cho dù không có hắn thuyết phục, trước kia ngươi bố trí trong Chính Khí Môn lâu như vậy, từ cao xuống thấp đều là người của ngươi, ngươi tùy thời có thể làm mất quyền lực cao tầng tông môn, chiều hướng phát triển là tông môn không thể thừa nhận nổi áp lực mà đồng ý, tác dụng của hắn nhiều lắm là làm chưởng môn biết thời biết thế đồng ý sớm hơn mà thôi.
Đức Minh nói:
– Bất kể nói thế nào, bao nhiêu cũng có chút tác dụng, nếu không huyên náo ta vạch mặt với phụ thân cũng chẳng đẹp mặt chút nào.
Hoàng Phủ Quân Nhu mỉm cười, đây không phải việc nàng quan tâm, nói:
– Chúng ta có thể bắt đầu hợp tác rồi chứ?
Đức Minh nói:
– Chưởng môn đồng ý phương hướng, sau khi tiệm tạp hóa mở chi nhánh, đều phải dùng người Chính Khí Môn, hiện tại nhân thủ ta có thể dùng không đủ, hơi chờ một chút. Đương nhiên, ngươi có thể bắt đầu liên hệ tìm cửa hàng, một khi nhân thủ bên ta đủ dùng, lập tức có thể khai trương cửa hàng mới.
Hắn cũng không phải người ngu, dù sao hắn cũng là người Chính Khí Môn, hắn cũng đồng ý cách làm của chưởng môn, không thể để quyền khống chế tiệm tạp hóa Chính Khí rơi vào trong tay người khác.
Hoàng Phủ Quân Nhu lợi dụng hắn, hắn cảm giác không phải mình cũng lợi dụng Hoàng Phủ Quân Nhu sao, lợi dụng lẫn nhau mới có khả năng hợp tác.
– Cũng tốt! Ta cũng an bài người đi liên hệ.
Hoàng Phủ Quân Nhu cười gật đầu, cũng không có ép hắn, nhắc tới chuyện khác.
– Nhưng ta cũng cần thời gian chuẩn bị liên hệ cửa hàng, thời điểm dùng tiền chúng ta phải bàn bạc trước, ta cũng không vận dụng số tiền lớn trong Quần Anh hội, cho nên… Ngưu Hữu Đức mượn số tiền kia, đạo trưởng ngươi xem có thể trả sớm một chút không? Cũng không cần các ngươi trả hết một lần, miễn các ngươi khẩn trương, có thể phân từng tháng trả một lần, cũng dễ cho ta làm việc.
Miêu Nghị chưa trở về nàng còn yên tâm, Miêu Nghị vừa trở lại, nàng cảm giác rất lo lắng, không biết chuyện gì xảy ra, nhất là Miêu Nghị thiết kế bẫy rập cho Huyết Yêu, nàng gần đây luôn nhớ số tiền Miêu Nghị mượn đi, để tránh đêm dài lắm mộng, nàng cũng muốn đòi lại.