Không nghĩ tới, Lăng Hàn lại khó chơi như vậy, ngược lại làm cho hắn có chút tiến thoái lưỡng nan.
Trong khoảng thời gian ngắn, thanh âm bàn tán nổi lên bốn phía.
– Câm miệng!
Tạ Đông Lai nổi giận gầm lên một tiếng, giết tới Lăng Hàn, hai tay hóa thành trảo vồ tới.
Oanh, hắn hiển nhiên vận dụng một môn bí thuật, hai trảo thò ra, hóa thành ma trảo màu đen kịt, lớn như phòng ốc, trên móng vuốt phản xạ ra ánh sáng lạnh lẽo, như kim loại.
– Tê, cái này chẳng lẽ là Hắc Kim Ma Ưng trảo?
– Trong truyền thuyết, Hắc Kim Ma Ưng cực kỳ đáng sợ, một trảo liền có thể xé rách Thần Thiết cùng cấp.
– Nếu trúng một trảo, vậy gia hỏa kia liền thảm.
Ở đây nhiều người như vậy, luôn có người biết hàng, lập tức nói ra bí pháp mà Tạ Đông Lai vận dụng.
Oanh, hai ma trảo hạ xuống, phảng phất không gian cũng phá nát, hiện ra từng vòng xoáy màu đen.
Lăng Hàn không có ý định đón đỡ, thân hình lóe lên, nhất thời đi vào trong đám người.
Tạ Đông Lai thúc đẩy ma trảo truy kích, oành, một tiếng muộn hưởng vang lên, ngừng gặp có người bị đánh bay, từng cái từng cái thổ huyết, mắng người, tình cảnh trở nên hỗn loạn không thể tả.
– Mọi người cùng ngươi không cừu không oán, ngươi lại xuống tay tàn nhẫn như thế, Tạ Đông Lai, chẳng lẽ ngươi là gian tế của Minh Giới?
Lăng Hàn như không có chuyện gì xảy ra, có nhiều người như vậy thay hắn chia sẻ áp lực, lấy thực lực cùng thể phách của hắn đương nhiên có thể ung dung hóa giải dư lực.
Tạ Đông Lai khí bạo, ngươi lại còn dám vu tội ta? Hắn cũng lười nói chuyện, thúc đẩy ma trảo tiếp tục truy kích Lăng Hàn.
– Gian tế Minh Giới giết người!
Lăng Hàn chạy vào trong đám người, một bên lên tiếng kêu to.
Oành oành oành, quần chúng dọc theo đường đi né tránh không kịp, bị Tạ Đông Lai chấn bay.
Hiện tại, dù là ai tới đây cũng có thể rõ ràng “nhìn thấy” Tạ Đông Lai đang phát rồ công kích người trong nơi đóng quân.
Đây là nơi đóng quân của tán binh, có một vị cường giả Tinh Thần Cảnh tọa trấn, chính là tổng chỉ huy, ở dưới hắn là mười hai tên đại đội trưởng, phân quản toàn bộ tán binh doanh.
Nói cách khác, Tạ Đông Lai chỉ là một trong mười hai tên đại đội trưởng, không thể một tay che trời.
Hắn ở trong nơi đóng quân “phát điên”, công kích thuộc hạ, đây là tất cả mọi người đều nhìn thấy, người bị hại nhiều tới mấy trăm, ảnh hưởng như vậy đương nhiên cực kỳ ác liệt, rất nhanh thì có cao thủ xuất hiện, ngăn chặn Tạ Đông Lai.
Sau đó, vị tổng chỉ huy Tinh Thần Cảnh kia gọi Tạ Đông Lai tới, mắng máu chó đầy đầu, mới đuổi Tạ Đông Lai trở lại, bảo hắn lập công chuộc tội.
Lăng Hàn không khỏi cảm khái, thực sự là trong triều có người dễ làm việc a, tổn thương nhiều người như vậy lại chỉ bị mắng một trận mà thôi, cái này đổi thành người khác, không nói cái khác, chức vụ đại đội trưởng là nhất định phải huỷ.
Thân là hậu nhân của cường giả Hằng Hà Cảnh, khắp nơi đều có đặc quyền, chẳng trách Tạ Đông Lai lớn lối như vậy, rõ ràng nhìn thấy hắn trốn vào đoàn người còn dám không kiêng kị ra tay, hắn là đã sớm biết mình có thể phủi mông thoát thân.
Có điều Tạ Đông Lai dĩ nhiên thành đại đội trưởng không được hoan nghênh, kính yêu nhất, Lăng Hàn cũng chưa chắc tốt hơn chỗ nào.
Mặc dù hại người là Tạ Đông Lai, nhưng Lăng Hàn là kẻ gắp lửa bỏ tay người, giống nhau đáng trách.
Lăng Hàn không đáng kể, hắn tới nơi này không phải vì kết bạn, đánh xong cuộc chiến này, tự nhiên ai về nhà nấy. Mà sau chuyện này, Tạ Đông Lai liền không có trở lại tìm Lăng Hàn phiền phức nữa.
Cái này rất không bình thường.
Lăng Hàn đoán, Tạ Đông Lai đang ấp ủ cách trả thù càng ác hơn.
Người như thế tâm tư rất dễ đoán, không ngoài lợi dụng tay Minh Giới giết hắn mà thôi.
– Vừa vặn, ta cũng đang có ý này.
Lăng Hàn thầm nói, hắn cũng không muốn bị một ngốc điểu ở trong bóng tối nhìn chằm chằm, phải mau chóng giải quyết.