Sáng sớm, trời còn chưa sáng Chu Ngạo và Lý Tinh Hồn đã về, hơn nữa còn dẫn theo một nhóm đông người, ai cũng là nhân tài trẻ tuổi, tu vi đều ở cảnh giới Linh Hư, khí thế cũng mạnh hơn người cùng cảnh giới rất nhiều.
“Đều là nhân tài”, ánh mắt Diệp Thành sáng quắc nhìn những người mà Chu Ngạo và Lý Tinh Hồn dẫn đến, bọn họ đều là người của Thanh Vân Tông.
Hơn nữa, trong số những người này còn có mấy người mà hắn biết, vì trong cuộc thi tam tông hắn đã từng gặp, đều là người trong số chín đại đệ tử chân truyền của Thanh Vân Tông, tuy thứ hạng không bằng Chu Ngạo và Lý Tinh Hồn, nhưng cũng rất có thiên phú.
Khi Diệp Thành quan sát bọn họ thì bọn họ cũng quan sát hắn.
Đặc biệt là mấy người quen biết Diệp Thành trước đó, trong mắt ai cũng là vẻ cảm thán, kinh ngạc.
Khi đến, Chu Ngạo và Lý Tinh Hồn đã nói cho họ biết thân phận thật, cùng thế lực mà Diệp Thành đang nắm trong tay, ai nấy đều giật mình sửng sốt.
Vị trước mặt bọn họ là sát thần Tần Vũ, Đan Thánh Diệp Thành, còn là Thánh chủ của Viêm Hoàng, dù là thân phận nào hay mỗi chuyện mà hắn làm đều là chuyện lớn kinh thiên động địa, ba thân phận cùng hợp lại trong một người đã giải thích được rất nhiều chuyện.
“Tham kiến Thánh chủ”, ngay sau đó, mọi người đều thành khẩn chắp tay hành lễ.
“Giữa chúng ta không cần phải giả dối đâu”, Diệp Thành lập tức xua tay, lấy ra mấy chục bộ bí pháp và mấy chục món binh khí thượng phẩm: “Đây, ta chưa bao giờ keo kiệt với người của mình, thoải mái chọn đi”.
“Thoải mái chọn ạ?”
“Đương nhiên, cứ thoải mái”.