Bị băm thành thịt nát còn có thể một lần nữa tổ hợp, đứng lên, cái này còn có phải người hay không? Chẳng lẽ Tu La khó giết chết? như vậy
– Chết cho ta!
Nhiếp Vân múa kiếm quang, băm hai người thành thịt nát lần nữa, tiếp theo một đạo Diễm Hỏa phun ra.
Hừng hực!
Hỏa diễm bao khỏa thịt nát, thời gian nháy con mắt liền biến thành tro bụi.
Lần này hai người không thể khôi phục, triệt để tử vong.
Tuy hai người này không phải Tu La, nhưng chiến đấu với bọn họ, Nhiếp Vân hơi có chút tổng kết, địa phương có Tu La sát khí, Tu La cơ hồ là giết không chết, hơn nữa nếu như không phải Khu Tu sư, không có dung hợp chi khí, phòng ngự cũng không dễ bài trừ, càng khó đánh chết.
Đánh chết hai người kia, Nhiếp Vân lòng còn sợ hãi, chậm rãi đi đến chỗ sâu trong đại điện.
Ở chỗ sâu trong đại điện tổn hại càng thêm nhiều, khắp nơi đều có chiến đấu lưu lại lạc ấn.
Đi một hồi, trong điện có thang lầu xuất hiện ở trước mặt.
Nhiếp Vân vận chuyển Phòng Ngự chi khí, ở bên ngoài hình thành mai rùa, dọc theo thang lầu đi xuống phía dưới, một chân mới đạp vào thềm đá, cảm thấy toàn thân phát lạnh, một thân ảnh đen kịt đánh tới.
Thân ảnh này lạnh như băng, xem xét liền biết không phải vật còn sống, mà là một loại linh hồn thể đặc thù, còn chưa tới trước mặt, linh hồn chấn động đau đớn, phảng phất như tùy thời bị ma hóa, biến thành quái vật như Vương Trọng, Diệp Tần.
Xem ra hai người đúng là va vào vật này, mới biến thành bộ dáng trước kia, người không người, Tu La không Tu La.
– Hẳn là Tu La chi khí hội tụ thành, thử linh hồn vận chuyển vô danh pháp quyết xem sao!
Nhiếp Vân cũng không tránh né, năm ngón tay mở ra, mạnh mẽ trảo tới bóng đen, đồng thời linh hồn vận chuyển vô danh pháp quyết, trên người để lộ ra một cổ khí tức mênh mang phong cách cổ xưa.
Xì xì xì xì…
Bóng đen gặp được bàn tay, phảng phất như băng tuyết gặp phải bàn ủi, kêu thảm liên tục, dần dần tan rã.
– Tốt!
Thấy linh hồn vận chuyển vô danh pháp quyết hữu dụng với thứ này, con mắt Nhiếp Vân sáng ngời, song chưởng đồng thời trảo tới, một hồi bén nhọn la lên, một lát sau bóng đen liền triệt để biến mất.
– Linh hồn của ta… Rõ ràng tăng trưởng?
Thôn phệ bóng đen sạch sẽ, Nhiếp Vân kinh ngạc phát hiện linh hồn của hắn vậy mà tăng trưởng một tia, từ một vạn năm nghìn thê độ, đạt đến một vạn năm nghìn năm trăm thê độ, tăng trưởng trọn vẹn 500 bậc!
Muốn gia tăng 500 thê độ, không biết phí bao nhiêu công phu, hiện tại thôn phệ một bóng đen thì đến được, để cho Nhiếp Vân mừng rỡ như điên.
Sưu sưu sưu!
Ngay thời điểm hắn kinh hỉ, lần nữa thoát ra hai bóng đen, giương nanh múa vuốt đánh úp lại.
Nhiếp Vân bắt chước làm theo, luyện hóa, cảm thấy linh hồn lần nữa gia tăng lên một tia.
Dọc theo thềm đá chậm rãi xuống dưới, trên đường tổng cộng gặp mấy chục bóng đen, đều bị hắn luyện hóa, linh hồn cũng từ một vạn năm nghìn thê độ, đạt tới ba vạn thê độ, tựa hồ tùy thời có thể đột phá Tiên cấp sơ kỳ, đạt tới trung cấp.
Bất quá, cũng không biết là bị hắn giết sợ hay nguyên nhân khác, lúc này đã không có bóng đen, đi một hồi, lại một cung điện cự đại xuất hiện ở trước mắt.
Trong cung điện này, có hai cổ thi đối diện mà ngồi, tuy đều đã chết, nhưng như trước tản mát ra khí tức cường đại, hiển lộ rõ ràng lúc sống cực kỳ bất phàm.
Cách gần mình nhất, là đại năng Yêu tộc, toàn thân than chì, nhìn không ra chủng tộc gì, nhưng trên thi thể bắn ra lực lượng, lại để cho người biết rõ khi còn sống ít nhất đã đạt đến Thiên Tiên đỉnh phong, thậm chí có thể là Tiên cấp đệ ngũ trọng La Tiên cảnh!
La Tiên, linh lực hội tụ thành Tinh La Pháp tắc, đủ để khai tông lập phái, làm nhất phái tông chủ, có được lực lượng di sơn đảo hải, mặc dù không thể bay lượn, nhưng đã được cho là đại nhân vật của Linh giới.
Cường giả loại này, rõ ràng chết ở đây, mà không người biết được!
Đối diện Yêu nhân là một thân hình Tu La, cao lớn khôi ngô, thân thể hiện lên màu vàng xanh nhạt, toàn bộ không gian tỏ khắp Tu La sát khí tựa hồ là từ trên người hắn tản mát ra.