“Ngươi học nhanh đấy”, Thái Hư Cổ Long nhìn chín phần phân thân của Diệp Thành, ánh mắt nó đã thay đổi hoàn toàn.
“Chẳng còn cách nào khác, vì chiến tranh quá tàn khốc”.
“Chỉ cần là người có thể bắt sống được Tần Vũ thì thưởng chín mươi triệu linh thạch, một trăm viên linh đan năm vân, một nghìn viên linh đan bốn vân, một nghìn món thượng phẩm”.
Sáng sớm, trời vừa sáng, chín đại điện của Chính Dương Tông đã liên tục lan truyền tin tức này.
Tin tức này như được chắp thêm cánh lan truyền khắp Đại Sở khiến cho Đại Sở vừa im ắng được trong một đêm đã lại lần nữa sục sôi.
“Thưởng nhiều như vậy, xem ra Tần Vũ đúng là đã chọc tức Chính Dương Tông rồi”, bên trong tửu lâu, người ta bàn tán xôn xao.
“Có điều muốn bắt sống được Tần Vũ lại không đơn giản như vậy”, có người trầm ngâm: “Hiện giờ, với khả năng chiến đấu không hề tầm thường của hắn thì sẽ được liệt vào hạng thứ hai trên bảng Phong Vân, những tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên cũng không bắt nổi hắn”.
“Xem ra Đại Sở sắp náo loạn rồi”.
“Haiz, mạng của ta từ bao giờ lại đáng tiền như vậy chứ?”, bên trong tiểu viên cổ xưa, nghe tiếng bẩm báo của Chu Ngạo, Diệp Thành bất giác giật mình.
“Huynh lừa người ta thảm như vậy, không tìm huynh tính sổ mới lạ”, Chu Ngạo tặc lưỡi, “cho nên sau này ít ra khỏi cửa thôi, không biết có bao nhiêu người đang nhăm nhe vào huynh đâu”.
“Ta sợ bọn họ không nhằm nổi ta đâu”, Diệp Thành cười thản nhiên, “thế nhưng mà muốn có cái mạng của ta thì phải trả giá bằng máu”.
Vả quả là như vậy, sau khi Chính Dương Tông truy sát Diệp Thành khắp Đại Sở, có rất nhiều người manh động, tên nào tên nấy đều là tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên ẩn thế, cũng có rất nhiều kẻ ở cảnh gới không Minh liên kết lại với nhau để thử vận may, quan trọng đó là món tiền thưởng mà Chính Dương Tông đưa ra quả thực rất hấp dẫn.