Thời gian hơn sáu năm ấy, hơn hai ngàn ngày đêm, rốt cuộc Moore đã trải qua như thế nào?
Lục Thành An nhắm mắt lại, giọng khàn đi: “Tắc Hiên, cậu về trước đi. Gọi Moore vào, anh có vài điều muốn nói với cậu ấy.”
“Vâng, mấy hôm nữa em lại tới thăm anh.” Lục Tắc Hiên đứng dậy, ra khỏi phòng bệnh.
Thấy hắn bước ra, Moore vội hỏi: “Anh trai anh sao rồi?”
Lục Tắc Hiên nói: “Yên tâm, anh ấy luôn nghĩ thoáng mà. Từng biến dị cũng không ảnh hưởng quá lớn đến anh ấy đâu.”
Cuối cùng Moore cũng có thể thở phào một hơi.
Quả nhiên tính cách lạc quan của Lục Thành An vẫn giống hệt năm đó. Hắn sẽ không rối ren, đau khổ, càng không bao giờ chùn bước vì những chuyện đã trải qua. Từ trước tới nay, hắn luôn đối diện mọi chuyện bằng thái độ tích cực, đón mỗi ngày mới tới bằng nguồn sinh khí dồi dào nhất.
Lục Tắc Hiên nói: “Tôi về trước. Anh tôi đang chờ anh đấy.”
Moore gật đầu, mở cửa bước vào phòng.
Thấy anh, ánh mắt Lục Thành An bỗng trở nên phức tạp hẳn.
Moore cúi đầu, dịu giọng nói: “Không phải em cố tình muốn lừa anh đâu. Lúc ấy thế giới tinh thần của anh chỉ vừa được xây dựng lại thôi, mọi người lo anh bị chấn động mạnh sẽ lại mất kiểm soát, cuồng bạo nên mới chỉnh lại thời gian để khiến anh nghĩ anh chỉ hôn mê vài ngày…”
Anh còn chưa nói xong, Lục Thành An đã vươn tay tới kéo anh vào lòng.
Giọng nói trầm thấp, ôn hòa của Lục Thành An vang lên bên tai: “Xin lỗi, mấy năm nay… Khó khăn với em lắm đúng không?”
Nghe thế, mắt Moore bỗng cay sè.
Sáu năm, hơn hai ngàn ngày, anh chưa bao giờ quên Lục Thành An.
Ban đầu quả thật rất đau khổ, mỗi khi nhớ đến người kia, lòng anh lại đau như cắt, trắng đêm không ngủ. Nhưng về sau, quen dần với cuộc sống không có Lục Thành An, anh quyết định coi hắn như một ký thác về mặt tinh thần…
Lúc này, được người mình ngày đêm mong nhớ ôm vào lòng thêm một lần nữa, trái tim đã nguội lạnh từ lâu của Moore dường như được hâm nóng lại.
Anh lắc đầu, khẽ nói: “Không khó khăn, em… Em chỉ rất nhớ anh thôi.”
Lục Thành An ôm chặt Moore hơn nữa.
Mấy năm qua, Lục Tắc Hiên chìm trong cảm giác áy náy và tự trách, Moore luôn đau buồn tưởng niệm hắn, sự ra đi của hắn khi ấy khiến những người thân thuộc nhất với mình không thể nguôi ngoai suốt sáu năm. May mà ông trời cho hắn cơ hội để được đứng trước mặt gia đình, người yêu thêm một lần.
Lục Thành An nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc mềm của Moore, thấp giọng nói: “Là tôi có lỗi với em, không thực hiện được những lời đã hứa… Tôi đã nói sẽ bên em mỗi dịp sinh nhật nhưng đáng tiếc sáu năm rồi tôi lại không ở bên em.”
Moore nghẹn ngào nói: “Em không trách anh mà, anh đừng xin lỗi em như vậy.”
Hành động cứu Lục Tắc Hiên năm đó, hắn chỉ đang làm chuyện một quân nhân, một người anh trai nên làm. Bị kẻ khác tính kế hãm hại rồi cuồng bạo khi rơi vào vòng vây của quái vật là chuyện không thể khống chế, cũng không phải lỗi của hắn. Ngược lại, Moore chỉ càng đau lòng vì những tra tấn hắn phải chịu suốt mấy năm qua.
Hai người ôm chặt lấy nhau trong phòng bệnh, cùng lắng nghe tiếng tim đập của nhau.
Sáu năm trôi qua, rất nhiều người, nhiều chuyện đều đã thay đổi. Nhưng khi hai người ôm chặt lấy nhau, tình cảm, sự quyến luyến và nhịp tim dồn dập khó có thể kiềm chế được vẫn hệt như năm xưa.
Tình cảm chất phác nhất của tuổi trẻ không hề tan biến vì thời gian trôi qua.
Lục Thành An khẽ nói: “Nhưng chuyện không vui đều đã qua rồi… Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”
Moore gật đầu: “Được.”
Lục Thành An mỉm cười, thuận tay gỡ kính của Moore xuống.
Tầm mắt Moore trở nên mơ hồ, tim anh đập thình thịch, còn chưa kịp nói tiếng nào thì nụ hôn quen thuộc đã dừng trên môi.
Năm đó, khi ở bên nhau, mỗi lần Lục Thành An muốn hôn, hắn luôn gỡ kính của Moore ra trước vì kính khá vướng víu, ảnh hưởng đến chuyện gần gũi nhau của hai người. Không ngờ Lục Thành An vẫn nhớ thói quen này.
Moore khẽ khép mắt, ôm chặt lấy người đàn ông đối diện.
Thật tốt, lần này không phải mơ nữa rồi, người anh luôn nhung nhớ đã thực sự trở lại.
***
Một tháng sau, Lục Thành An đã bình phục hoàn toàn, chính thức làm thủ tục xuất viện, Lục Tắc Hiên đích thân tới đón anh trai về nhà.
Lục Thành An gọi Moore đi cùng.
Moore vốn không muốn đi nhưng Lục Thành An lại nói: “Hồi Tết sáu năm trước, em về nhà tôi ăn bữa cơm giao thừa bằng thân phận chiến hữu. Lần này tôi muốn chính thức giới thiệu em với gia đình bằng thân phận người yêu, được không?”
Đối diện với nụ cười tươi của Lục Thành An, Moore thật sự không nỡ lòng nào từ chối.
Trên đường trở về, Lục Thành An luôn nhìn ra ngoài cửa kính. Sáu năm trôi qua, hành tinh Thủ đô đã thay đổi rất nhiều, vô số giao lộ và tòa nhà khiến Lục Thành An cảm thấy xa lạ. Nhưng sau khi trở về trang viên nhà họ Lục ở vùng ngoại thành, Lục Thành An phát hiện nơi này gần như không khác gì trước, thậm chí phòng của hắn vẫn được giữ nguyên vẹn.
Xem ra người nhà vẫn luôn nhớ hắn, dù hắn “hy sinh” cũng muốn lưu giữa lại dấu vết về sự tồn tại của hắn.
Lục Tắc Hiên dẫn anh trai và Moore vào phòng khách. Lục Đình Ngự lập tức ra đón, ôm chầm lấy cậu cháu trai: “Mừng cháu xuất viện!”
Lục Thành An thấp giọng nói: “Chú, cháu về rồi đây.”
Lục Đình Ngự vỗ mạnh lên vai hắn, giọng có phần nghẹn ngào: “Về là tốt rồi. Cháu vẫn còn sống thật sự quá tốt rồi.”
Tiêu Thước thấy Moore xách quà cáp lỉnh kỉnh trong tay, bèn nói: “Moore, sao phải khách khí thế, còn mang quà cáp làm gì?”
Vành tai Moore hơi đỏ lên: “Thưa cô, em…”
Lục Thành An chủ động quàng vai anh, mỉm cười giới thiệu: “Thím, Moore là người yêu cháu. Hôm nay cháu dẫn em ấy về chính thức ra mắt gia đình mình.”
Lục Đình Ngự nhận túi quà trong tay Moore, cười tủm tỉm: “Quá tốt luôn, Moore, mau ngồi đi cháu.”
Tiêu Thước và Moore ngồi nói chuyện ngoài phòng khách, Lục Đình Ngự đột nhiên gọi cả hai anh em lên thư phòng trên tầng hai: “Chú có chuyện cần nói với hai anh em.”