“Chưa thấy ai thích ăn kem như em, có lần đi khắp phố tìm kem không có, sáng mai anh đẩy nguyên xe kem trước trường em, nhưng em nghỉ học…”
Trì Tuyết cũng có ấn tượng chuyện này, hôm ấy Quế Chi còn chụp hình trêu ghẹo cô không có lộc ăn. Chỉ là những năm tháng ấy, cô không ngờ còn một người âm thầm theo cô đến thế.
“Mấy hôm em về trời mưa, anh mua ô để đấy cho em. Sau đó thấy em cùng Hoài Khanh che đi ngang qua, anh mới hay em có bạn trai.”
“.” Trì Tuyết cũng nghĩ ô đấy là của Hoài Khanh, anh ta còn nói chờ cô mà.
“Sau đó anh quan sát cậu ta, thấy cậu ta khá thương em. Nụ cười của em khá hạnh phúc, nên không phiền toái gì đến em nữa”.
Kỷ Nhiên rũ mắt, Trì Tuyết nghe xong chỉ thấy tim thịch một cái.
“Nhiên, sao anh không nói với em?”
Kỷ Nhiên nhìn Trì Tuyết.
“Nói với em làm gì, để em thấy cảm kích rồi đồng ý quen anh sao? Lúc ấy trong tay anh không có gì, ngoài những việc vặt này chẳng làm gì khác được. Chỉ là sau này gặp em ở công ty, anh mới biết những năm anh bỏ lỡ ấy, em đã trải qua những chuyện gì”.
Kỷ Nhiên vuốt tóc cô, vòng ôm thêm sát sao.
“Hoài Khanh gì đó ở bên em, đó là may mắn rồi, vậy mà còn không trân trọng em. Em không biết, anh ghen tị với thằng đó ra sao đâu”.
Trì Tuyết nắm chặt tay anh, “Anh không cần ghen tị.”
Trong mắt Trì Tuyết, nếu đã hiểu Kỷ Nhiên rồi, chẳng cần người khác làm nền, cô chỉ cần có anh. Trì Tuyết nắm tay anh, cuống quýt bày tỏ cảm xúc của mình.
“Em cứ ngỡ, những chuyện ấy là Hoài Khanh làm cho em… Em, từ khi Nhã Linh về nhà, em không hạnh phúc nữa. Hoài Khanh bên cạnh, quan tâm, em mới thuận theo tình cảm ấy…”
Nhưng mà, hình bóng ấy, cũng chẳng phải Hoài Khanh. Mãi đến sau này, những chuyện làm Trì Tuyết cảm động, vốn từ người đàn ông trước mặt này.
Trì Tuyết không biết mình may mắn thế nào, mới gặp được anh. Trì Tuyết không có cuộc sống hạnh phúc, việc gì cũng bình thường không mấy nổi bật, may mắn cả đời này, có lẽ dùng để gặp anh rồi.
“Anh không cần ghen tị, vì em lúc này, chỉ có mình anh… sau này cũng chỉ có anh”.
Cô dáng người nhỏ nhắn, ngồi phắt dậy nắm tay như một đứa trẻ cố gắng chứng tỏ mình nghiêm túc. Dáng vẻ học làm người lớn này, làm anh bật cười, nhéo mũi cô.
“Được rồi.”
Trì Tuyết biết anh không tin, không tin cô lại càng cố gắng chứng tỏ.
“Anh cười gì chứ, em nói thật mà”.
Trì Tuyết vội vàng ngồi dậy, chỉ là càng nói càng hăng, không thấy được ánh mắt anh đã đổi thay. Trì Tuyết nhìn theo anh, mới hay mình ngồi dậy, nên hầu như cả người đều đập vào mắt anh trọn vẹn không sót gì.
“…” Trì Tuyết bối rối kéo chăn che lại, Kỷ Nhiên đã giữ chặt chăn. Trì Tuyết kéo mãi không được, đành thôi. Kỷ Nhiên cũng không chờ lâu, hôn lên bờ môi cô.
Anh rất dịu dàng, cũng rất nhẹ nhàng. Trì Tuyết chẳng biết làm gì ngoài hùa theo, Kỷ Nhiên áp sát cô, hơi ấm từ anh say Trì Tuyết đến mơ màng. Dần dần, chăn mềm rơi xuống khỏi vai họ, rất chậm, rất chậm, thời gian này kéo dài như vô tận.
Sau tất cả, những gì cô muốn chỉ là được anh ôm ấp trong bờ vai ấm áp này, cảm nhận da trần của anh dưới lòng bàn tay, mơn trớn những dấu hôn hòa với nhịp tim anh mỗi lúc một đầy.
Kỷ Nhiên không bằng lòng với chỉ như vậy, khi mà nụ hôn của anh càng lúc càng gấp gáp, ngón tay luồn sâu vào tóc cô, lặng lẽ đòi lấy. Trì Tuyết không hề ngăn lại, ngược lại còn ôm anh chặt hơn, môi hôn dẫn lối cho cảm xúc lên ngôi, đến khi bờ môi tách nhau, giọng nói rời rạc rơi xuống hòa với tiếng mưa bên ngoài như một bản giao hưởng, không có giai điệu, vẫn say đắm tình nồng.
“Nếu hôm ấy không phải em, liệu anh có tình một đêm với người nào khác không?”
“Em thật biết cách làm người khác tụt hứng”.
Kỷ Nhiên đáp, đặt lên cần cổ một dấu đỏ. Anh di di, mơn man trên da thịt hơi lạnh của cô, đốt cháy những khát vọng sâu nhất của cô. Kỷ Nhiên đẩy cô lên giường, ngay sau đó đã áp người lên, giọng anh hơi trầm đi.
“Không có nếu như, chỉ có em.”
“Nghe nói đàn ông trên giường đều ba hoa, bây giờ em tin rồi”.
“.” Kỷ Nhiên hơi sững sờ, bật cười tươi rói, lại cúi xuống.
Trì Tuyết không biết anh bị gì kích thích, mà nguyên một đêm ấy, anh ba hoa với cô rất nhiều lời, từ yêu cô đến nhớ cô. Mãi đến khi trời sáng, Trì Tuyết mới thiếp đi bên cạnh anh. Kỷ Nhiên lúc này mới hôn nhẹ lên vành tai cô.
“Trì Tuyết, anh yêu em”.
Trì Tuyết đã mệt lả, nhưng nghe thấy câu này, vẫn không nhịn được mà mỉm cười. Vòng tay ôm anh vào lòng, trong giấc mơ của cô, ở đâu cũng chỉ thấy hoa hồng…