Thái Vực không bị loại nịnh hót này đánh động, lão mở rộng cánh tay, thoải mái lún trong ghế tựa, nói: “Các ngươi biết vì sao ta coi thường Lôi Thường Minh không? Vì ta cảm thấy hắn bẩn.” Lão nhấn một chữ cuối đến nặng nề, thị nữ tới hầu tẩu thuốc phiện. Thái Vực rít hai hơi, nói tiếp, “Lôi Thường Minh trước kia là kẻ vận chuyển, việc này các ngươi đều biết rồi, nhưng sau đó tại sao hắn không đi tiếp? Người ta nói là vì hắn đem muội muội gả cho Đoan Châu Chu thị, muốn hưởng phúc, không chịu làm công việc này nữa. Lời này giả rồi. Hắn ấy mà, có một cái ham mê.”
La Mục không biết từ khi nào đã đặt đũa.
Thái Vực trong lúc nuốt mây nhả khói nhớ lại, nói: “Ban đầu ta làm nghề này, lúc phải xuất sư, sư phụ ta nói rằng làm giặc cỏ trộm cướp cũng phải để ý nhân nghĩa, có vài thứ không đụng vào được, cũng không làm đươc, đó đều là tổn hại âm đức. Trà Châu nhiều năm như vậy, thương lữ lui tới mang theo người nhà, thế nhưng thật sự gặp cô nhi quả phụ, ta tuyệt đối không động vào. Nhưng Lôi Thường Minh không giống thế, hắn trước đây áp tải cũng chở gia quyến, có một lần nọ là tiêu khách Đăng Châu, đưa một nửa đường thì nam tử đương gia đã chết, còn lại cô nhi quả phụ hết đường xoay sở, chi phí vận chuyển đều không trả nổi, đến được Đăng Châu, nhà chồng thoạt đầu chỉ cần đứa cháu, không cần người vợ. Nữ tử kia không chịu tách khỏi con mình, cùng đường mạt lộ rồi, muốn đi tìm cái chết, Lôi Thường Minh nhận mẹ con bọn họ về, nói là muốn nuôi họ.”
“Ta lúc đó còn làm đạo tặc tại Trà Châu, nghe chuyện như vậy thì coi Lôi Thường Minh là người…cảm thấy hắn cùng ta không giống nhau, mà là hiệp khách trong lời sư phụ giảng. Trong lòng ta bội phục hắn, lúc ra ngoài làm việc liền lưu ý hắn, muốn tìm một cơ hội cùng hắn bái kết nghĩa. Nhưng sau đó ta đi Đăng Châu, nghe nói hắn không hề đảm nhiệm chuyện kia, một đường tìm tới nơi mới biết nữ nhân kia và con nàng đã chết cả rồi. Chết như thế nào ư? Hắn say rượu thi bạo, ra tay với đứa trẻ năm, sáu tuổi đó, nữ nhân không chịu, bị hắn đánh chết tươi, đứa trẻ không sống được mấy ngày, bị dày vò không ra hình người, cũng chết rồi.”
Thái Vực đẩy đám khói ra, cau mày sai thị nữ mang tẩu thuốc phiện đi.
“Hắn đi tới Đoan Châu, ham mê này cũng không đổi. Người này rất thích tiếng tăm, chưa bao giờ dám quang minh chính đại làm cái kia. Lúc Lôi Thường Minh cứu Nhan công tử, công tử còn nhỏ, ta lúc đó và ông Nhan cũng xem là bằng hữu, được Nhan gia trợ giúp, mặc dù chưa từng gặp công tử, lại coi công tử như tâm can rồi. Ta nghe nói việc này liền lên ngựa truy theo, liên tục chạy bốn ngày bốn đêm mới đuổi tới Lạc Sơn đưa công tử trở về được. Công tử lúc đó mang một khuyên tai minh ngọc, mài từ bột phấn ngọc, rất thông minh, vừa thấy ta liền gọi A gia, không kể lể nhiều lại khiến người đau lòng hơn. Ta thấy công tử không sao mới không tính toán với Lôi Thường Minh.”
Sau đó Lôi Thường Minh gặp lại Thái Vực đều tự giác thấp hơn một đầu. Thái Vực coi thường hắn, hắn cũng không nể mặt Thái Vực, mỗi người chiếm giữ một bên.
“Công tử là đứa trẻ ngoan, rất cảm kích ân cứu mạng của Lôi Thường Minh, vì thế đã nhiều lần cứu viện thổ phỉ Lạc Sơn.” Thái Vực hôm nay vốn muốn dò hỏi La Mục có liên quan Khổng Lĩnh không, thế nhưng bị mấy chuyện cũ dẫn hứng thú nói chuyện, đợi đến khi nhớ ra thì La Mục đã đi rồi.
* * *
La Mục lên kiệu, đi không bao xa liền đổi đường hướng tới tiệm bột nước*, muốn mua chút son phấn thịnh hành ở Khuất Đô về dỗ dành Thái thị. Tiệm bột nước lớn nhất Trà Châu mở bởi thương nhân Quyết Tây. La Mục là khách hàng cũ, kiệu hắn vừa đến là có quản sự tới đón tiếp ngay, bưng trà phụng nước làm một mạch, cuối cùng khom lưng nói với La Mục: “Xin lỗi La đại nhân, hôm nay không đúng lúc rồi, tiệm thiếu hàng, thứ tốt đều dự trữ trong tiệm phía đông, còn chưa chuyển đến chỗ chúng ta. Ngài xem, ngày mai chúng ta đưa đến phủ có được hay không?”
*bột nước: đồ để bôi thoa trang điểm hóa trang ngày xưa
La Mục gật đầu, nhấc chân muốn đi, lại nhớ về bộ dạng Thái Vực vừa mới nhấn chính mình, không khỏi cải biến chủ ý, quay đầu lại hỏi: “Tiệm nào phía đông?”
Quản sự gọi tới một người hầu, hắn tự mình dẫn đường cho La Mục.
La Mục đến nơi, nhìn cửa hàng diện tích không lớn, nhưng quả thực sát bên đường cái, thuận tiện cho việc dỡ hàng. Hắn vào cửa, thấy bên trong cũng ít người. Người hầu dẫn hắn vào bên trong, phía sau có một cái viện, nói hắn dùng trà chờ chốc lát.
La Mục ngồi giây lát, mành kia hất lên, người tiến vào lại là Khổng Lĩnh.
“Huynh sao lại…” La Mục kinh ngạc.
Thế nhưng Khổng Lĩnh không trả lời, vén mành tránh thân ra, phía sau một bạch y hơi cong eo tiến vào. Thẩm Trạch Xuyên vừa ngẩng đầu lên, La Mục liền đứng dậy.
Thẩm Trạch Xuyên ngồi kiệu qua đây, không bị dính nước. Y nhìn về phía La Mục, ra hiệu cho La Mục ngồi. Kiều Thiên Nhai phía sau tiến vào thay trà, hâm nóng một chút rồi đưa đến tay Thẩm Trạch Xuyên.
Khổng Lĩnh thấy La Mục còn đứng, liền nói: “Mộng Chính, vị này chính là… “
“Đồng tri đại nhân, ” La Mục cung kính hành lễ, nói, “nghe hiền tên của Đồng tri đã lâu, học sinh La Mộng Chính cung kính cúi nghe dạy bảo.”
“Sớm nghe Thành Phong tiên sinh khen La đại nhân là người cẩn thận, nhãn lực hơn người, hôm nay gặp mặt quả thực không sai.” Thẩm Trạch Xuyên khẽ mỉm cười, “Ta hiện giờ không làm Cẩm y vệ Đồng tri nữa rồi, miễn yêu bài, không có chức quan, chỉ là bạch y tầm thường thôi, nên là ta hành lễ với đại nhân.”
La Mục sao dám nhận, cận thần thiên tử Thẩm Trạch Xuyên, chỉ riêng chức bắc Trấn phủ Cẩm y vệ cũng đủ khiến Châu phủ địa phương sợ hãi rồi. Trước đây Cẩm y vệ liên hợp ba bên Hình bộ, đại lý tự, Đô sát viện làm việc bên ngoài, phải đi xuống địa phương kiểm toán thẩm tra thành tích. Thẩm Trạch Xuyên lại giao hảo cùng Sầm Dũ của Đô sát viện, Khổng Thu của Hình bộ. La Mục đối với y đâu chỉ là có nghe thấy. Bọn họ loại quan chức bên ngoài địa phương này, vốn chủ yếu là trau dồi kinh nghiệm, chờ đợi xuất hiện chính tích, xem xét cân nhắc tư lịch là có thể đề bạt tới Khuất Đô, có thể làm đô quan. Thứ Thẩm Trạch Xuyên nắm trong tay chính là nhận xét Đô sát về bọn họ, còn có cả tính mạng dòng dõi của bọn họ.
Mấu chốt trong đó, từ việc La Mục tự xưng “học sinh” liền có thể thấy được nhiều thứ.
Thẩm Trạch Xuyên lại không giống Trấn phủ Đồng tri trước đó, xuất thân của y không “chính*”, cha đẻ là Trung Bác binh bại Kiến Hưng vương Thẩm Vệ. Năm đó đi vào đô là bị Cẩm y vệ kéo từ trong tay thiết kỵ Ly Bắc qua, nghe đồn phải hành hình. Nhưng y không chỉ còn sống, còn khiến cho Thiên Sâm đế nhiều lần đặc cách đề bạt, chức bắc Trấn phủ liên quan đến hai phái Khuất Đô, đến Hải Lương Nghi cũng chịu gật đầu, người này tuổi tác càng ít, càng khiến người ta kiêng dè.
*chính: sạch sẽ, chính tông chính phái
Lúc này La Mục mới hiểu, Khổng Lĩnh nói chắc chắn, không phải trên danh nghĩa, mà là thật sự đã nắm chắc.
Cũng may Thẩm Trạch Xuyên chỉ nói mà thôi, không đứng dậy bái thật. La Mục thoáng bình phục nỗi lòng, không dám ngồi nữa, chắp tay đứng trước mặt Khổng Lĩnh nói: “Đại nhân đích thân tới Trà Châu, học sinh không từ xa tiếp đón được, lập tức phái người…”
“Ta hộ tống Định đô hầu ra đô, đã là phản tặc Khuất Đô rồi, đại nhân thực sự không cần khách khí.” Thẩm Trạch Xuyên uống trà nóng vào, cổ họng liền thoải mái hơn được chút, y nói tiếp, “Ta đến Trung Bác thời gian không ngắn, đã sớm muốn gặp La đại nhân, hôm nay may mà có Thành Phong tiên sinh tiếp khách.”
Khổng Lĩnh nhìn về phía La Mục, cười lên, nói: “Mộng Chính, không cần câu nệ. Đồng tri hôm nay là tâm phúc* của Tì Châu, lần này cũng là vì giải quyết nạn trộm cướp Trà Châu mà đến, đều là người mình rồi.”
*tâm phúc: người đáng tin cậy
La Mục nhìn hắn, ánh mắt không rõ ràng như hôm qua, thận trọng nói: “Làm sao huynh biết ta nhất định sẽ đến?”
“Trà Châu lớn như vậy, rất nhiều chuyện hơi hỏi thăm là biết được thôi. Vị thiếp thất phòng mười bốn của đệ kia lai lịch không nhỏ, tính khí cũng không ‘nhỏ’, lại thích bột nước Khuất Đô. Đệ xưa nay được người yêu thích, muốn dỗ cho phu nhân vui vẻ, dĩ nhiên sẽ tự mình đi một chuyến rồi.” Khổng Lĩnh cười lắc đầu với Thẩm Trạch Xuyên, “Đồng tri biết không, lúc Mộng Chính còn ở thư viện cũng rất được các cô nương ưu ái. Người này phong lưu cực kỳ, trước khi đi vào làm quan cũng hiểu những thứ này lắm.”
La Mục nghe Khổng Lĩnh nói đến thư viện mới thoáng thả lỏng, nói: “Lúc ta đọc sách rất quy củ, cả ngày đều cùng với huynh, sao mà tới hai chữ phong lưu được? Ngược lại là huynh, kết giao vô số, cùng ai cũng có thể xưng huynh gọi đệ.”
Bọn họ vừa nói như thế, bầu không khí liền hòa hoãn chút, Khổng Lĩnh dẫn La Mục vào chỗ.
Thẩm Trạch Xuyên chiếm ghế trên, nói chuyện cũng không hùng hổ doạ người như La Mục dự liệu. Y nói: “Mục đích lần này chúng ta đến, chắc chắn Thành Phong tiên sinh đã nói với đại nhân rồi. Hôm qua không tiện nói chuyện, đại nhân lo lắng là không thể tránh được, hôm nay xin mời nói năng thoải mái. Gặp khó xử, có thể thương lượng.”
Thẩm Trạch Xuyên nói chuyện ôn hòa, thần sắc tự nhiên, thế nhưng câu cuối cùng hiển nhiên không có khoảng “thương lượng”. Dưới thái độ dường như ôn hoà kia là khẳng định không thể xoay chuyển, La Mục chỉ nghe một câu nói này, liền hiểu ý của Thẩm Trạch Xuyên.
Gặp khó xử, có thể thương lượng. Dụng ý thương lượng là cái gì? Là vì để càng hành động nhanh hơn. Thẩm Trạch Xuyên căn bản không cho La Mục cơ hội cự tuyệt, y vừa mở miệng liền khiến La Mục không còn lựa chọn nào khác.
Lúc La Mục lại ngẩng đầu lên, rụt rè đã bị quét đi sach sành sanh, hắn nói: “Nếu như Đồng tri có thể bình ổn nạn trộm cướp Trà Châu, ta liền tình nguyện làm theo Đồng tri. Thế nhưng Thái Vực không phải Lôi Thường Minh, Đồng tri cũng không có hai vạn cường binh của Hầu gia, dựa vào sức lực của một người thực sự khó thực hiện.”
Thẩm Trạch Xuyên ung dung nói: “Hôm nay ngươi và ta gặp gỡ, liền thay thế được trăm vạn cường binh.”