– Hạ Văn ngươi còn không biết?
Hạ Văn Đăng mở to mắt kinh kinh ngạc nói, nhưng lại không biết nên kể lại câu chuyện ly kỳ đó như thế nào.
Một lúc lâu sau, Phương Thiên Vũ mới nói:
– Ngươi đi được một thời gian, Lý Thiên Chính bức bách Bảo Nhi gả cho tuần phủ đại nhân
Phương Thiên Vũ tạm dừng lại, nhìn vẻ mặt Hạ Văn, thấy hắn sắc mặt ác liệt, trong mắt lạnh lùng tinh quang, lại không đành lòng nói tiếp.
– Lề mề!
Hạ Văn Đăng không chút nào che dấu thẳng thắng nói:
– Chính là Mã Trí Viễn cưỡng bức lợi dụ Lý Thiên Chính bức Bảo Nhi gả cho cha hắn là Mã Khôn. Vốn là ta và Hạng huynh có thể cứu được Bảo Nhi ra, tuy nhiên Dư Tư Lăng đáng ghét đó lại ngáng chân, giam lỏng Bảo Nhi lại. Bởi vậy ta còn động chân tay với ả, bất đắc dĩ ta và ả bất phân thắng bại, không thể cứu được Bảo Nhi từ tay ả ra. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
Hạ Văn Đăng nói đến đây không kìm nổi thở dài:
– Cũng đều do ta học nghệ không tinh, bằng không cũng sẽ không để cho gian kế của Mã Trí Viễn và Dư Tư Lăng thực hiện được.
– Sau lại như thế nào?
Triệu Tử Văn giả bộ sốt sắng khó kìm nổi, nhìn Hạ Văn Đăng vội vàng nói.
Phương Thiên Vũ nói tiếp:
– Cũng không biết vì sao, ngay tại tối hôm qua Mã đại nhân và Bảo Nhi thành thân, Dư Tư Lăng lại đột nhiên gây rối, cướp Bảo Nhi đi.
– Cũng không biết đầu óc Dư Tư Lăng này có bệnh hay không nữa, vừa hại Bảo Nhi lại vừa cứu nàng.
Hạ Văn Đăng xoa huyệt Thái Dương, cũng không rõ vì sao Dư Tư Lăng này lại làm như vậy.
Triệu Tử Văn đương nhiên hiểu được vì sao Dư Tư Lăng làm như vậy. Đây là vì hắn giấu diếm thân phận, đổ hết chuyện phát sinh tối qua lên người nàng. Tiếp đó hắn còn hẹn một tháng sau quyết chiến, lúc đó Triệu Tử Văn sẽ toàn lực ứng phó. Hắn lộ vẻ không chút cảm kích, tức giận đến mức mặt đen đỏ bừng, lạnh nhạt nói:
– Nhân yêu và Mã Trí Viễn đáng chết, ta sẽ không bỏ qua bọn chúng.
– Hạ Văn, chuyện này chúng ta sẽ báo thù cho huynh
Hạ Văn Đăng cảm giác được sát khí trong mắt Triệu Tử Văn, sợ hắn nhất thời kích động, đi tìm Mã Khôn tính sổ. Hắn vừa mới xuất ngũ trở về, sao có thể đi vướng và phiền toái thế này, vội vàng khuyên giải an ủi.
Triệu Tử Văn lắc đầu nói:
– Yên tâm, ta sẽ không kích động, thù này ta sẽ tự mình đi báo.
Phương Thiên Vũ gật đầu nói:
– Cũng may Bảo Nhi vô sự, bằng không ba huynh đệ chúng ta thật không hiểu đối mặt với ngươi như thế nào.
Triệu Tử Văn thản nhiên cười nói:
– Đã là huynh đệ còn nói như vậy làm gì? Ta biết các ngươi đã hết sức, ta sẽ không trách các ngươi, tuy nhiên sao không thấy Hạng huynh nhỉ?
– Ồ, gần đây hắn rất bận.
Phương Thiên Vũ đáp.
– Hạ Văn, Hạ Văn!
Hai tiếng kêu vô cùng vui sướng mà lại êm tai vang lên ở ngoại đường. Thanh âm vừa dứt thì một bóng dáng xinh đẹp lao thẳng vào ngực Triệu Tử Văn.
– Người xấu, quay về Hạ phủ sao không tới tìm ta?
Thiếu nữ gắt gao ôm chặt lấy Triệu Tử Văn, nước mắt rơi lã chã, niềm nhớ mong tuôn ra như thủy triều.
Triệu Tử Văn nhìn Hạ Văn Đăng và Phương Thiên Vũ xấu hổ cười, lại cười với thiếu nữ:
– Hạ Bình, ta đang chuẩn bị đi tìm nàng mà.
– Huynh là kẻ lừa đảo, đã lừa gạt ta không biết bao nhiêu lần.
Thiếu nữ đó đúng là Hạ Bình, nghe nói Hạ Văn trở về phủ, nàng cao hứng trực tiếp chạy tới nội đường, lập tức nhào vào trong lòng Hạ Văn, ôm chặt lấy hắn, không muốn cho hắn rời đi.
Hạ Văn Đăng và Phương Thiên Vũ nhìn nhau cười, bọn họ còn tính toán trò chuyện tiếp với Triệu Tử Văn, tuy nhiên nhìn hai người ôm nhau thế này, bọn họ cũng không tiện quấy rầy, đều lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với Triệu Tử Văn rồi im lặng rời đi.
Triệu Tử Văn nhìn khuôn mặt xinh đẹp dán tại ngực mình, hắn hung hăng véo mũi Hạ Bình mắng:
– Tiểu nha đầu này thật là không biết xấu hổ.
Hạ Bình đỏ mặt, bĩu môi nói:
– Người ta mặc kệ, về sau nếu huynh bỏ ta nữa, ta sẽ lấy dây thừng trói huynh lại.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 135: Hỏa đầu binh