Thấy người của Thiên Thánh Cốc nhanh như vậy đã chạy tới, ánh mắt Hàn Phong chợt hiện, cũng không biết nghĩ gì.
Trái lại đệ tử Minh Hà Tông bên kia hiển nhiên hơi kiêng kỵ uy danh của Thiên Thánh Cốc.
Bất quá lúc này thấy Hoàng Bác lên tiếng hỏi, tên hắc bào thanh niên lập tức mở miệng nói trước:
– Tại hạ Minh Hà Tông Triệu Ngạn, nguyên bản vô ý gây rối ở đây, động thủ trước là bọn họ, ta chỉ muốn đòi lại công đạo mà thôi.
Hoàng Bác nghe vậy, ánh mắt không khỏi dời về phía Hàn Phong cùng Mạnh Hùng.
Thấy nhãn thần thăm dò của Hoàng Bác, Hàn Phong nhíu mày, ngược lại là Mạnh Hùng bên cạnh thấy Triệu Ngạn nói như thế, lập tức phản bác:
– Nếu không phải các ngươi vũ nhục hai vị sư muội của ta, ta sao lại động thủ trước?
– Hừ! Sư đệ ta cùng lắm chỉ hơi quá khích một chút, nhưng ngươi liền đánh hắn trọng thương, bộ dáng của hắn lúc này sao còn tham gia Thiên Thánh Đại Hội được nữa? Ngươi rõ ràng nhân cơ hội quét dọn đối thủ cho tông môn cho các ngươi, dụng tâm hiểm ác, thật đáng sợ!
Triệu Ngạn lạnh giọng nói.
Triệu Ngạn vốn là đuối lý trước, nhưng hắn vừa nói ra lời này, khiến Mạnh Hùng trở thành tiểu nhân bất chấp thủ đoạn.
Ngay cả người tới xem náo nhiệt, ánh mắt nhìn về phía Hàn Phong cùng Mạnh Hùng cũng trở nên khác lạ.
Hoàng Bác nghe được, cũng là sắc mặt hơi trầm xuống, nhìn hai người Mạnh Hùng nói:
– Lời của Triệu Ngạn có phải là thật hay không?
Mạnh Hùng nghe Triệu Ngạn dĩ nhiên ngậm máu phun người, đang định nổi giận đã bị Hàn Phong ngăn lại.
Hàn Phong hơi liếc mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của Triệu Ngạn, rồi lập tức quay đầu dời ánh mắt về phía Hoàng Bác, nhàn nhạt nói:
– Hắn xuất khẩu vũ nhục bằng hữu của ta, nếu như là ta ở đó, chỉ sợ không đơn giản là đổ mấy ngụm máu thôi đâu. Hơn nữa, thực lực của mấy người kia, Huyền Thiên Tông ta không cần phải dùng thủ đoạn ti tiện đó.
Nghe được Hàn Phong kiêu ngạo như vậy, hiển nhiên là không để Minh Hà Tông vào mắt, Triệu Ngạn cùng mấy tên đệ tử khác nhất thời sắc mặt giận dữ.
Triệu Ngạn càng quát lạnh một tiếng:
– Huyền Thiên Tông ngươi bất quá mới tính là tiểu tông môn nhị lưu lại dám kiêu ngạo như thế! Cũng không sợ chọc cười người khác sao?
Hiển nhiên Triệu Ngạn biết thực lực Huyền Thiên Tông không bằng Minh Hà Tông, cho nên mới dám khinh thị đối phương như thế.
Bằng không, nếu là nhất lưu thế lực như Thiên Thánh Cốc e là Triệu Ngạn ngay cả rắm cũng không dám đánh một tiếng.
Hoàng Bác thấy hai người nói chuyện, cũng mở miệng nói:
– Việc này ta đã rõ, tuy rằng đệ tử Minh Hà Tông có sai trước, nhưng bọn ngươi lại trong Thiên Thánh Cốc xuất thủ đả thương người đả thương người, hiển nhiên không coi chúng ta ra gì, việc này ta tất nhiên phải truy cứu trách nhiệm, hai người các ngươi đi theo ta một chuyến.
Nghe được Hoàng Bác nói như thế, Mạnh Hùng cùng với các đệ tử Huyền Thiên Tông đằng sau không khỏi biến sắc, ngược lại mấy người Triệu Ngạn lại tỏ vẻ hả hê.
Một câu này của Hoàng Bác đã tỏ ra đứng về phía Minh Hà Tông.
Theo Hoàng Bác nói xong, mấy tên đệ tử Thiên Thánh Cốc cùng ào ào lao tới vây lấy mấy người Hàn Phong.
– Ta cũng không muốn làm khó các ngươi. Xin mời hai vị bằng hữu vừa rồi động thủ đi theo ta một chuyến, về phần những người khác ta tất không làm khó dễ.
Hoàng Bác nhàn nhạt nói xong, thái độ hoàn toàn không để ý tới Huyền Thiên Tông.
Một tông môn nhị lưu như Huyền Thiên Tông vốn hắn chưa nghe qua, chỉ là nửa tháng trước, sau khi Doãn Băng Hinh từ bên ngoài trở về, nói với hắn đã bị Huyền Thiên Tông khi dễ.
Bất quá Doãn Băng Hinh chỉ nói là Huyền Thiên Tông ỷ lớn hiếp nhỏ.
Nghe được tiểu sư muội bình thường được cưng chiều hết mực, không ngờ bị ủy khuất như vậy, Hoàng Bác nhất thời giận dữ, trong lòng từ lâu quyết định tìm cơ hội giáo huấn Huyền Thiên Tông một phen. Lần này chính là cơ hội tốt nhất.
Vốn hắn đang suy nghĩ làm sao tìm được cơ hội hạ thủ, lại không ngờ đám đệ tử Huyền Thiên Tông vừa mới đến vài ngày đã cùng tông môn khác xung đột, cơ hội tốt như vậy, Hoàng Bác tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Huyền Thiên Tông tự nhiên không rõ ý nghĩ của Hoàng Bác, thế nhưng thấy đám Thiên Thánh Cốc này dĩ nhiên bênh vực đối phương, cũng tức giận vô cùng.
Lâm Phỉ Vân tức giận quát:
– Rõ ràng bọn họ khi dễ ta cùng Linh tỷ tỷ, các ngươi không bắt bọn họ lại đi bắt sư huynh của ta, Thiên Thánh Cốc các ngươi đều là lũ phôi đản.
– Càn rỡ!
Nghe được tiếng mắng của Lâm Phỉ Vân, Hoàng Bác lạnh giọng nói:
– Thiên Thánh Cốc ta đâu phải là thứ để một Huyền Thiên Tông nho nhỏ tùy ý nhục mạ.
Lâm Phỉ Vân bị khí thế kia của Hoàng Bác làm cho sợ hãi, trốn phía sau Tiêu Linh, chỉ để lộ cái đầu nhỏ ra ngoài.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 135: Chèn ép