Mánh khóe của cô gái nhỏ này càng ngày càng thâm sâu.
“Không đánh nữa, em lại gọi anh một tiếng nữa.”
“Không, em thà chết chứ không chịu đầu hàng. Anh đánh đi, hôm nay nếu không đánh được em thì tương lai anh cũng không đánh được em. Anh là đàn ông thì nói phải giữ lời.”
“Hứa Trúc Linh, em đúng là có rất nhiều chiêu trò. Anh nghĩ rằng đầu óc của em đều được sử dụng cho những chuyện linh tính, ít nhất là vô dụng trong học tập.”
“Nói như vậy thì em vẫn còn có não! Anh có đồng ý hay không? Cậu chủ, anh không được lề mề, anh mau quyết đi, đồng ý hoặc là đánh em!”
“Dù sao anh còn phải đợi hai năm, không sao cả, chờ xem ai hơn ai!”
“Sợ em rồi! Mau mặc quần áo vào đi không lại bị cảm lạnh.”
“Nói như vậy là anh đồng ý rồi sao?” Hứa Trúc Linh vui vẻ nói.
“Ừ.”
Cổ Thành Trung muốn nói rằng anh cảm thấy bất lực, hai người họ ai mới là sói ai mới là cừu đây.
Hứa Trúc Linh mặc quần áo xong liền cười nói: “Cậu ba, anh thật tốt, em biết trong lòng anh có em mà!”
Anh đưa bàn tay to ra kéo cô gái ương bướng kia vào lòng mình.
“Vậy chuyện em đồng ý với anh thì sao?”
Nghe thấy vậy, hai má Hứa Trúc Linh lập tức đỏ bừng, vừa rồi là tình huống nguy cấp không còn cách nào khác cô mới nói như vậy để cứu mạng.
Nhưng bây giờ… cô vẫn rất khó để có thể nói ra từ đó.
Lời đã nói ra như bát nước đã đổ đi, cô không nói như vậy thì Cậu ba có thể tha cho cô sao?
Cô kề môi vào sát tai anh rồi thì thầm: “Chồng…”
Lời nói nhẹ nhàng cùng với hô hấp của cô tràn vào trong tai khiến cho thân thể to lớn của anh khẽ run lên.
Anh đã đợi nghe từ này từ rất lâu.
Hứa Trúc Linh thừa lúc anh đang ngây người vội vàng chạy vào phòng tắm.
Cô nhìn mình trong gương, hai gò má ửng hồng, lồng ngực liên tục phập phồng. Haiz, càng ngày cô càng không biết ngượng ngùng. Cố Thành Trung đang chờ ở bên ngoài chờ thì Khương Anh Tùng gọi điện thoại tới.
Chuyện lần trước đã được điều tra rõ ràng.
Chính là do ông Càn ở chợ đen làm ra. Ông Càn quanh năm trộn lẫn ở chợ đen, có mạng lưới quan hệ rộng và danh tiếng cao.
Chưa ai nhìn thấy bộ mặt thật của Ông Càn nhưng có một đặc điểm là ông ta rất thích uống rượu.
Cho dù có cho ông ta bao nhiêu tiền thì cũng không bằng tặng hai chai rượu quý hiếm.
Ông Càn không bao giờ lộ mặt, chắc hẳn ông ta ra tay là do người khác nhờ vả.
Nếu một lần không thành công thì việc giao dịch được coi là vô hiệu.
Cho dù có là ông trời thì ông Càn cũng dám xúc phạm.
Nếu có người đưa tiền thì ông ta sẽ giúp đỡ làm việc và sẽ không bao giờ nói ra thông tin của người đứng sau, người này lang thang ở chợ đen như một bóng ma, cho dù với năng lực của Cố Thành Trung cũng khó có thể bắt được ông ta.
Nếu ai cũng có thể bắt được thì ông Càn đã không phải tồn tại lâu như vậy.
Bên kia ông Càn cũng hừ một tiếng, nếu là đơn hàng ông ta tiếp nhận làm một lần không thành công sẽ không bao giờ tiếp nhận nữa.
Hơn nữa bên kia cũng không muốn tính mạng của Hứa Trúc Linh mà chỉ @ muốn đưa cô rời khỏi Đà Nẵng.
Nếu không phải Thẩm Thanh ra tay kịp thời thì e rằng Hứa Trúc Linh không biết đã bị đi đâu và bị tra tấn như thế nào rồi.
“Thưa anh, dưới tay ông Càn có vô số người tài nhưng lại cố tình chọn một người bình thường trong số đó, rõ ràng là cố ý nhường.”
“Loại bình thường này cũng có thể lừa gạt qua cậu sao?”
Nghe đến đây, Khương Anh Tùng hận không thể tát chính mình hai cái, thật đúng là vạch áo cho người xem lưng.
Có thể thừa nhận năng lực của mình kém cỏi sao?
“Đúng vậy…là bên kia cải trang thành cô Trúc Linh nên tôi mới…
“Được rồi, ông Càn có rất nhiều người có năng lực kỳ lạ cho nên không cần khiêu khích kẻ địch này. Nếu ông ta đã nói sẽ không ra tay nữa thì chợ đen cũng không dám động. Ông Càn cố ý không nhúng vào thì những người khác ở chợ đen cũng biết điều.”
“Không cần tốn sức vào chuyện này nữa, tạm thời chắc cũng sẽ không tìm ra manh mối gì có ích. Trước hết cứ phái người chú ý bảo đảm an toàn cho Trúc Linh.”
“Vâng, sau này tôi sẽ cẩn thận hơn, sẽ không để cô Trúc Linh gặp rắc rối nữa.”
“Tôi hi vọng được như vậy.”
Giọng của Cố Thành Trung có chút nặng nề, anh càng biểu hiện quan tâm Hứa Trúc Linh thì cô càng gặp nguy hiểm.
Anh lại không thể ở bên cô 24 giờ một ngày và sự an toàn của cô ấy mãi luôn là vướng bận trong lòng anh.
Anh vừa cúp điện thoại thì Trúc Linh cũng đi ra.
“Em… Em đã sửa soạn xong rồi, anh cũng mau đi rửa mặt rồi xuống lầu ăn sáng đi.”
Cô vừa dứt lời không ngờ rằng Cố Thành Trung đã trực tiếp kéo cô vào lò hành động vô cùng bá đạo.
Cô bất ngờ không kịp đề phòng, @) không phản ứng lại kịp.
Sức lực của anh rất lớn, hai bàn tay to ôm lấy eo cô như muốn hòa cô vào trong cơ thể. Cơ thể anh… đang run nhẹ.