Nhưng….
Nhưng vì hiện tại anh lùi lại mấy bước, những cảm xúc đã cố gắng kìm nén của mình không giữ nổi nữa, nước mắt cứ thế tí tách rơi xuống.
“Em xin lỗi… thật sự rất xin lỗi, em không phải cố ý…”
“Anh đã xem camera giám sát rồi.”
Giọng nói trầm thấp và khàn khàn của Cố Thành Trung truyền đến bên tai.
“Anh biết không phải là em, anh đã cho Khương Anh Tùng xác minh ngay từ đầu, sở dĩ em thừa nhận là vì muốn bảo vệ cho nhân viên của em, em sợ bố sẽ không bỏ qua cho cô ấy.”
“Anh… anh đều biết cả rồi.”
“Bởi vì anh biết em sẽ không làm tổn thương tới mẹ, em yêu anh, sẽ không làm tổn thương tới mẹ của anh.”
“Vậy anh… tại sao?”
Hứa Trúc Linh hai mắt ngấn lệ, nhìn anh khó hiểu.
Tại sao anh lại tránh xa cô?
Cố Thành Trung đau đớn nhắm mắt lại, cố gắng hết sức để áp chế tác dụng của thuốc.
Anh sợ bản thân sẽ không khống chế nổi, cho nên… bạo phát trước.
Anh đột nhiên quay người, siết chặt nắm đấm nên một cú thật mạnh lên tường.
Bụi tường trắng rơi lả tả trên đất, có thể thấy được cú đấm này mạnh tới cỡ nào.
Âm thanh nặng nề đó thực làm người chấn động.
Hứa Trúc Linh lòng bỗng hoảng hốt, lập tức tiến lên muốn xem xét vết thương của anh nhưng anh vân cứ lùi lại.
“Không được qua đây!”
Lời nói này vô cùng nghiêm khắc, còn mang theo chút mắng mỏ.