– Ly Hỏa Tráo! Ninh Hướng Trần trong mắt sáng ngời, mỉm cười nói: – Không nghĩ tới Phí huynh ngay cả bí bảo Ly Hỏa Tráo bực này đều mượn mang theo, nếu thế, vượt qua băng đạo này hẳn là nắm chắc an toàn rồi!
Phí Chi Đồ cười khẽ: – Ly Hỏa Tráo tuy là bảo bối của điện chủ lão nhân gia, mặc dù chiến đấu với người cũng hiếm thấy tế ra, nhưng nếu dùng để cứu viện Tiền lão quỷ, dĩ nhiên lão nhân gia sẽ không keo kiệt!
Nghe lão nói như vậy, mấy tiểu bối Dương Khai mới biết, bí bảo Ly Hỏa Tráo này, dĩ nhiên là vật của điện chủ Ảnh Nguyệt Điện, vì hành động lần này Phí Chi Đồ mới mượn mang theo.
Tuy rằng bí bảo mượn dùng không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của Ly Hỏa Tráo, nhưng ở một bên phụ trợ phần nào thật ra không thành vấn đề.
Thấy vậy, Dương Khai gật gật đầu, quyết định trong lòng, vừa động thần niệm, con chim lửa khí linh liền từ trong cơ thể vọt ra, ngay sau đó nhận mệnh lệnh của Dương Khai, bỗng nhiên nó biến thành một quầng sáng, đồng loạt bao phủ tám người trong đó.
Con chim lửa vốn cũng không có thực thể, bình thường tuy rằng xuất hiện với hình thái loài chim, nhưng cũng có thể thiên biến vạn hóa.
Mà cùng lúc đó, Phí Chi Đồ há mồm phun ra một đoàn tinh khí, thổi tới trên Ly Hỏa Tráo kia, thánh nguyên vừa thúc dục, Ly Hỏa Tráo lập tức trở nên lớn, bao bọc mọi người trong nó.
Hai tầng phòng hộ bày ra, mỗi người đều cảm giác an toàn hơn nhiều.
– Ai da… Ngươi chớ chen lấn ta! Từ phía sau truyền đến tiếng Đỗ Tư Tư nhỏ giọng oán trách, Dương Khai nhìn lại liền thấy gương mặt cười ngượng ngùng của Thái Hợp.
Không có gì khác, thật sự bởi vì nhân số hơi nhiều, vì để phát huy ra uy lực lớn nhất của con chim lửa khí linh và Ly Hỏa Tráo, Dương Khai cùng Phí Chi Đồ đều sử dụng phòng hộ của mỗi người thành mức độ nhỏ nhất.
Vì thế, tám người đứng chung một chỗ có vẻ có chút chật chội. Thái Hợp có lòng bảo vệ người đẹp, tự nhiên đứng sát bên cạnh Đỗ Tư Tư, nhưng không nghĩ tới đối phương chẳng những không cảm kích, ngược lại còn lên tiếng oán trách.
Thái Hợp tính khí tốt, không có tức giận, kiên nhẫn giải thích với Đỗ Tư Tư.
– Đi thôi! Dương Khai gọi một tiếng, cùng Phí Chi Đồ hai người sóng vai đi tới phía trước.
Vừa bước vào trong băng đạo, mọi người liền không tự chủ được sợ run cả người, từng tia từng tia hàn ý lạnh lẽo kia giống như những lưỡi dao vô hình sắc bén, đâm thủng hai tầng phòng hộ, cắm thẳng trên thân thể mọi người, đâm đến mức da thịt mỗi người đều sinh đau.
Có hai tầng phòng hộ hỏa hệ còn kinh khủng như vậy, nếu như không có phòng hộ, chỉ sợ vừa bước vào trong này liền gặp phải tai ương!
Mọi người đồng loạt biến sắc, Đỗ Tư Tư đâu còn có lòng đi oán trách Thái Hợp, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, nhưng lại không khỏi áp sát một chút bên cạnh hắn, dường như là muốn tìm chút cảm giác an toàn. Thấy vậy, Thái Hợp vui mừng quá đỗi, trong lòng ước gì băng đạo này không có cuối mới tốt.
Dương Khai sắc mặt vô cùng nghiêm nghị, hắn tâm thần tương thông với con chim lửa khí linh, tự nhiên có thể nhận ra độ rét lạnh của băng đạo so với bất kỳ kẻ nào, ở chỗ này thêm mỗi một khắc, lực lượng của con chim lửa khí linh sẽ phải tiêu hao thêm một phần. Tuy rằng không phải sau này không thể bổ sung, nhưng thăm dò di tích thượng cổ, con chim lửa khí linh chính là một trợ lực lớn cho Dương Khai, Dương Khai cũng không muốn lực lượng của nó tiêu hao nhiều.
Lập tức bước chân không khỏi tăng nhanh rất nhiều.
Trước ở bên ngoài nhìn vào, còn không có cách nào thấy rõ tình huống bên trong băng đạo, nhưng lúc này đặt chân vào trong, vừa nhìn ra hướng hai bên, mọi người không khỏi biến sắc, chỉ thấy hai bên linh khí băng hệ nồng đậm hóa thành sương mù.
Mặc dù trong lòng mỗi người đều hiểu, dưới điều kiện rét lạnh như thế, đã trải qua thời gian tích lũy quanh năm suốt tháng, khẳng định sẽ sinh ra một vài thứ tốt, nhưng không có người nào có lòng đi thăm dò, chỉ muốn sớm một chút rời khỏi băng đạo quan trọng hơn.
Sau thời gian chừng cạn nửa chén trà nhỏ, Dương Khai cau chân mày, hắn phát hiện dường như mình đánh giá thấp chiều dài của băng đạo, thời khắc này nhìn về phía trước, vẫn không thể nhìn thấy đoạn cuối băng đạo; nhìn lại phía sau, cũng không thấy rõ đường đi. Mà cả thế giới đều rất yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền ra một vài tiếng nhịp tim cùng tiếng hít thở, có vẻ vô cùng quỷ dị.
Đi về phía trước một hồi lâu, bỗng nhiên nghe tiếng Đỗ Tư Tư kinh hô: – Nhìn bên kia xem!
Mọi người cả kinh, nhìn theo hướng tay nàng chỉ, không khỏi biến sắc.
Bởi vì trong tầm mắt của mọi người, lại xuất hiện những tượng băng hình người. Những tượng băng kia đều không ngoại lệ, tất cả đều giống nhau đứng sừng sững ở khoảng cách băng đạo không tới ba mươi trượng.
Những tượng băng này có nữ có nam, có già có trẻ, mỗi người mặc y phục bất đồng, vẻ mặt mỗi người cũng bất đồng, có vẻ mặt vui mừng, có cực kỳ hoảng sợ, có vẻ mặt lạnh nhạt… dường như trước khi chết đều không ai ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
Những tượng băng này, nhưng lại tất cả đều là người sống bị đóng băng mà thành!
– Xem ra, không chỉ một mình Tiền lão quỷ phát hiện di tích thượng cổ này! Phí Chi Đồ khẽ thở dài than thở.
Những tượng băng này rõ ràng là các võ giả trước đây đến chỗ này thăm dò, cũng không biết tại sao tất cả đều bị đóng băng ở đó, mà trên thân bọn họ đều không có vết thương nào, cũng không có dấu vết chiến đấu… chết vô cùng quỷ dị, không giải thích được.
– Đây là… Ninh Hướng Trần trong cặp mắt già nua lóe lên vẻ hoảng sợ, chăm chú nhìn một pho tượng đá trong đó, im lặng thật lâu.
– Ninh huynh cũng nhận ra? Lão ẩu liếc mắt nhìn lão hỏi.
– Nếu bà cũng nhận ra, vậy hẳn là không sai rồi! Không ngờ đúng là người kia, ta cũng chỉ là lúc còn nhỏ may mắn thấy qua mặt ông ấy, nhưng không nghĩ tới ông ấy lại bỏ mạng ở chỗ này! Ninh Hướng Trần cười khổ một tiếng.
– Nơi này có người hai vị tiền bối quen biết ư? Thái Hợp ngạc nhiên hỏi.
– Ừm! Là một thiên tài tuyệt đỉnh nổi danh ở U Ám Tinh 200 năm trước. Tuy rằng không phải xuất thân Tinh Đế Sơn, nhưng khi đó nghe đồn ông ấy có khả năng nhất đánh vỡ gông cùm xiềng xích của U Ám Tinh, tấn thăng Hư Vương Cảnh, đáng tiếc từ trăm năm trước không còn có tin tức! Ninh Hướng Trần bình thản giải thích một câu.
– Thiên tài như thế cũng bỏ mình ư!? Thái Hợp lộ vẻ mặt tiếc hận.
– Các ngươi hãy nhìn kỹ một chút y phục của những người này! Phí Chi Đồ dường như phát hiện điều gì…