Cô lạnh lùng nói rồi quay lưng bỏ đi mà không thèm ngoảnh lại.
Trước đây khi còn đến trường thì cô chỉ đi giày đế bệt.
Sau đó cô đã cùng Cố Thành Trung tham dự nhiều bữa tiệc khác nhau và từ từ học được cách đi giày cao gót.
Đế xuồng, gót dày, gót nhọn…
Từ một cô gái nhỏ bé khù khờ, thiếu hiểu biết và lúc nào cũng cần được che chở, cô đã từng bước trưởng thành, trở thành một người phụ nữ có thể tự lập.
Bất cứ ai bắt nạt cô hoặc làm tổn thương gia đình cô thì cô sẽ không bao giờ nhẹ nhàng với bọn họ.
Cô bước trên đôi giày cao gót và dần biến mất khỏi tâm mắt của Tạ Quế Anh.
Hứa Trúc Linh trở về nhà họ Quý, mở ra tin tức xem thì thấy tin cô đã tát Tạ Quế Anh.
Đám nhà báo thêm thắt tình tiết và phóng đại sự thật để viết ra một tin tức rất lộn xộn.
Nói rằng cô bắt nạt, độc đoán và ghen tị vì Tạ Quế Anh và Cố Thành Trung thân thiết với nhau.
Cho rằng cô đã mắc phải thói kiêu căng của người giàu có, trở nên ngạo mạn và không làm tròn nghĩa vụ.
Hứa Trúc Linh không thèm nhìn đến đống tin tức lộn xôn kia, cô trực tiếp tắt điện thoại.
Cô lại tiếp tục dậy sớm vào ngày hôm sau, coi như không có chuyện gì xảy ra và vân đến cửa hàng để giúp đỡ như thường lệ.
Tuy nhiên, nhà họ Quý thấy cô như vậy thì trong lòng rất lo lắng, nhưng họ lại ngầm giữ im lặng vì họ tin rằng cô có thể xử lý được.
Hứa Trúc Linh đang kiểm tra sổ sách trong cửa hàng thì ngoài cửa lại đột nhiên vang lên tiếng động cho thấy rằng có người đang đến.
Cô nghĩ đó là Ngôn Phúc Lâm, nhưng không ngờ lại là…
Bà tự do thoải mái đi lại mà không mai theo ai bên cạnh, bộ dạng không giống như trước đây lúc nào cũng cần có người bên cạnh chăm sóc nữa.