Có lẽ anh đang ghi âm lại câu nói vừa rồi của cô thì phải?
“Tùy em! Quyết định của em anh sẽ không nói gì vào. Dù sao cả em và Lục Diệp Bằng đều là bạn của anh”.
Ánh mắt Hoắc Thiếu Tiên lướt nhìn về An Nhiên, thấp thoáng một nụ cười mờ nhạt, anh tiếp tục dò hỏi Lam Lam một câu nữa.
” Còn An Nhiên… Khi nào em nói với gia đình…”
Lam Lam đã quyết định sẽ công khai An Nhiên cho mọi người, cô không suy nghĩ gì liền lập tức trả lời.
“Ngay khi hợp đồng của em và anh ấy kết thúc. Em sẽ lấy lý do, em đã lừa dối anh ấy nên bắt buộc em và anh ấy phải ly hôn.”
“Em muốn làm vậy thật sao? “Hoắc Thiếu Tiên sững sờ. ” Em định nhận hết phần lỗi về mình…”
Thái độ Lam Lam lại thờ ơ trước sự kinh ngạc của Hoắc Thiếu Tiên. Cô lờ đi không trả lời anh.
“Em mệt rồi, em vào trong nghỉ một lát”.
Nói xong, cô liền đứng lên. Nhưng cơn đau đầu lại tái phát khiến cô hoa mắt,mất thăng bằng chuẩn bị ngã xuống.
” Lam Lam! “Hoắc Thiếu Tiên nhanh chóng kịp thời đứng lên ôm lấy cô, không thôi có lẽ người con gái này lại một lần nữa rơi xuống nước.
“Em không sao chứ, lại đau đầu nữa phải không?”
“Em không sao?” Lam Lam gương mặt tái nhợt né tránh bàn tay của anh. Ở đây nhà của cô. Cô không muốn mọi người sẽ hiểu lầm.
Cô buông tay anh ra,liền bước tới nắm lấy tay An Nhiên dẫn cô bé đi cùng cô.
Sự né tránh của Lam Lam khiến Hoắc Thiếu Tiên khó hiểu. Anh dõi theo bóng lưng của cô.
Chắc có lẽ lý do xa cách khi nãy của cô được xuất phát từ Lục Diệp Bằng, cái tên đó chắc lại cảnh cáo cô không được tiếp xúc với những người bạn của chồng mình rồi.
Hình ảnh vừa rồi của Lam Lam và Hoắc Thiếu Tiên, lại có tới hai người nhìn thấy. Nhất là một người có một ánh mắt nghiêm nghị đang đứng trên lầu, khi thấy hình ảnh này đôi mày của người đó lập tức nhíu lại, gương mặt tràn đầy khó chịu.
Còn một người nữa thì lại chụp hình hai người ôm nhau, gửi đi cho một người nào đó. Dáng vẻ người đó lại không đáng sợ bằng người đứng trên lầu.Chỉ là ánh mắt của người đó liên tục nhìn chằm chằm về Hoắc Thiếu Tiên.
********
Sau khi buổi tiệc kết thúc, Lam Lam liền lấy cớ mệt mỏi không muốn về nhà, cô cùng An Nhiên ở lại nhà của cô, ngủ lại một đêm. Ngay cả Tiểu Sơ cũng vậy.
Vì chưa chính thức cưới hỏi, Tiểu Sơ ngủ ở phòng,chung với Lam Lam và An Nhiên.
Hôm nay có lẽ An Nhiên tâm trạng vui vẻ, liên tục chạy nhảy cùng với anh chị của minh,nên vừa đặt cô bé xuống giường không lâu thì cô bé đã chìm vào giấc ngủ.
Đây cũng là dịp cho Lam Lam tâm sự với Tiểu Sơ về những ấm ức của cô trong những ngày qua. Từ việc uống thuốc tránh thai rồi đến Lục Diệp Bằng cưỡng ép cô, mục đích của anh muốn cưới cô và chuyện anh đem Tiểu Vy vào công ty, hai người qua lại với nhau. Cô cũng đều kể cho Tiểu Sơ nghe.
Những chuyện này không có ai ngoài Tiểu Sơ có thể chia sẻ với cô.
Nhưng chỉ một chuyện duy nhất mà cô không kể cho cô ấy nghe chính là cuộc tai nạn của anh và cô ở bên Thái Lan. Đây là chuyện bí mật, cô không muốn cho Tiểu Sơ phải lo lắng cho cô,khi cô ấy còn đang mang thai.
Khi nghe xong, Tiểu Sơ chỉ biết đau lòng thay cho cô. Càng đau xót cô thì cô ấy càng câm ghét Lục Diệp Bằng. Hận không thể tới đánh anh và người phụ nữ đó trả thù cho Lam Lam.
“Mình thấy cậu nên nói cho anh ta biết về sự thật… ” Tiểu Sơ tức giận kiềm chế giọng nói của mình xuống nhỏ nhất ” Nếu tính theo luật, năm xưa Lục Diệp Bằng cưỡng hiếp cậu, có thể xử phạt anh ta. “
“Cưỡng hiếp… Cậu bị điên sao? ” Lam Lam chưa hề suy nghĩ đến vấn đề đó.
Tiểu Sơ lắc đầu, khẳng định cô đang buộc tội Lục Diệp Bằng là đúng.
“Mình tìm hiểu rất kỉ về luật. Nếu anh ta muốn đến với người phụ nữ kia… Thì cậu lật bài ngửa kiện anh ta… Mình dám chắc với cậu, người nhà của cậu sẽ không để yên cho anh ta khi biết Lục Diệp Bằng đã làm nhục con gái của họ… “
Lam Lam sợ hãi bước tới bụm chặt miệng Tiểu Sơ lại, ánh mắt nhìn ra cửa với sự lo lắng.
“Đừng nói nữa, mình mệt mỏi lắm rồi!” Nước mắt Lam Lam thật sự đã rơi xuống.
Tâm trạng của Lam Lam hôm nay đã không có một ánh nụ cười trên môi,làm sao cô còn tâm trí nghĩ đến việc Tiểu Sơ vừa nói.
Kiện anh… Cô sẽ không bao giờ làm như vậy. Dù hận anh đến đâu, cô cũng không muốn anh phải ngồi tù.
Nhìn Lam Lam khóc đến đau lòng như thế, Tiểu Sơ cũng biết Lam Lam không thể nào dứt ra được người đàn ông này rồi. Nhưng tại sao Lục Diệp Bằng lại đối xử với cô ấy như vậy?Nếu cô nằm trong hoàn cảnh của Lam Lam,chắc cô cũng như cô ấy, yếu đuối chỉ biết tìm một chỗ để khóc mà thôi,thậm chí không thể cứng rắn như Lam Lam,chịu đựng cho đến bây giờ
Tiểu Sơ ôm lấy Lam Lam ra sức an ủi.
” Cậu đã yêu anh ta đến như vậy, thì nói cho Lục Diệp Bằng biết đi, có khi anh ta sẽ yêu cậu… “
“Tiểu Sơ! Mình không phải là người van xin tình yêu của anh ấy… Nếu mình cản trở anh ấy và Dương Tiểu Vy thì mình mới chính là người thứ ba không phải là cô ta.”
Lam Lam cảm thấy trái tim mình như vỡ vụng từng mảnh khi thấy hai người đó xuất hiện cùng nhau. Cảnh tượng hai người trong văn phòng luôn bám theo trong đầu cô suốt hai ngày qua. Hiện giờ có thể anh cũng đang ở bên cạnh cô ta mà không còn nhớ đến những lời nói hôm qua anh đã nói gì với cô. Những lời hôm qua chỉ là những lời nói của những người say xỉn không biết mình đang nói gì.
Đúng lúc này, tiếng chuông tin nhắn được phát ra từ điện thoại của cô đang nằm trên bàn.
Lam Lam nghĩ là anh liền nhanh chóng chạy lại cầm lên xem.
Nhưng chỉ trong vòng một phút, chiếc điện thoại liền rơi xuống đất và những giọt nước chảy thành một cơn sông ồ ạt kéo đến trên gương mặt của cô.
Lam Lam biến sắc nhanh chóng ngã quỵ xuống đất.