Sở Vân Hách kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay ra đỡ, để nàng té xuống trên người hắn. Chưa kịp tỉnh hồn, dưới ánh trăng yếu ớt Đoàn Cẩm Sơ mờ mịt nhìn gương mặt đang nằm dưới người nàng, hồ nghi hỏi: “Chàng là…… Vân Hách?”
“Đúng, đúng a.” Sở Vân Hách lúng túng lên tiếng, gương mặt tuấn tú trong đêm tối hơi đỏ lên.
“Sao chàng lại nằm dưới đất?” Đoàn Cẩm Sơ lặng lẽ trợn con mắt, bò dậy, đưa tay kéo hắn lên.
Sở Vân Hách đứng lên, có chút co quắp mà nói: “Ta ngủ ở bên cạnh nàng, nàng trở mình, chen ta rơi xuống đất!”
“Cái gì? Vậy là chàng ngủ cùng ta ở chỗ này? Đây là giường đơn, sao có thể ngủ được hai người? Thảo nào ta cứ có cảm giác chật chội vô cùng!” Đoàn Cẩm Sơ tức giận nói.
“Ta…… Ta vốn đang ngủ trên giường lớn, ta cũng không biết tại sao lại…… chạy đến giường nàng nằm, chắc hẳn…… Chắc hẳn là mộng du rồi!” Sở Vân Hách gương mặt tuấn tú nóng lên, luống cuống nói quanh co, đưa ra một lý do sứt sẹo như vậy.
Đoàn Cẩm Sơ khẽ cắn môi dưới, nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, giọng nói khôi phục lạnh nhạt, “Vậy bây giờ chàng trở về giường lớn ngủ đi, ta cũng muốn ngủ tiếp.”
“Sơ Nhi!” Sở Vân Hách quýnh lên, xoắn lấy bàn tay, lời đến miệng rồi lại không biết nên làm sao nói ra, chần chờ không quyết, đứng tại chỗ bất động, Đoàn Cẩm Sơ mệt mỏi, cũng không thèm để ý hắn, trực tiếp nằm lại trên giường, quay lưng qua nhắm hai mắt lại.
Sở Vân Hách mím chặt môi mỏng, buồn bã vô hạn nhìn chằm chằm cái ót Đoàn Cẩm Sơ, cũng không biết đứng bao lâu, mới thả bước chân như đưa đám đi vào giường trong.
Ánh nắng ban mai rải vào trong phòng, Đoàn Cẩm Sơ mở mắt, vươn người ngồi dậy, sau đó, xuống đất kéo cửa ra. Sáng nay trực chính là Y Lan và Y Nhân, hai người thấy nàng, vội bước đến cười hỏi, “Chủ tử đã thức chưa?”
“Không biết.” Đoàn Cẩm Sơ không có biểu cảm gì lắc đầu một cái, lại hỏi, “Nước rửa mặt lấy ở đâu? Ta muốn đi rửa mặt.”
“Ngươi về phòng nghỉ ngơi chờ chút, chúng ta cho người bưng tới ngay.”
“Ừ.”
Quay người trở về phòng, vừa bước vào, bóng dáng Sở Vân Hách đã bay tới trước mặt, vội vàng ôm lấy Đoàn Cẩm Sơ, “Sơ Nhi, nàng đừng đi, chớ đi……”
Nhìn hắn như chim sợ ná, nội tâm Đoàn Cẩm Sơ không rõ tư vị gì, vừa ngọt vừa khổ, không khỏi khàn giọng nói: “Ta không đi, ta chỉ ra ngoài tìm nha hoàn muốn rửa mặt thôi.”
“Sơ Nhi!” Giọng Sở Vân Hách phấn khởi, mang theo nồng đậm khàn khàn cùng trầm đục, cả đêm hắn ngủ không yên ổn, chú tâm nghe động tĩnh, chỉ sợ Đoàn Cẩm Sơ lặng lẽ rời xa hắn, giờ phút này, ôm nàng trong ngực, tâm tình đó giống như trân bảo mất đi mà tìm lại được, không kìm hãm được ôm nàng chặt hơn, như muốn khảm nàng vào thân thể mình, “Sơ Nhi, nàng đáp ứng ta, nói nàng vĩnh viễn không rời xa ta có được không? Trong lòng ta vẫn không yên, chỉ sợ khép mắt lại nàng đã biến mất, cho nên ta một chút cũng không dám……”
“Vân Hách, chàng ngủ đi, ta ở bên giường coi chừng chàng.” Chóp mũi Đoàn Cẩm Sơ chua xót, hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói.
Sở Vân Hách cố chấp lắc đầu, “Không, ta không ngủ, ta muốn nhìn nàng, ở bên cạnh nàng.”
“Ngủ!” Nhìn mắt Sở Vân Hách quầng thâm sâu nồng, Đoàn Cẩm Sơ nghiêm mặt.
“Không ngủ!” Sở Vân Hách cố chấp.
Đoàn Cẩm Sơ tức giận, “Chàng không ngủ ta lập tức đi ngay!”
“Đừng! Sơ Nhi, ta, vậy nàng ngủ cùng ta một lát được không?” Giọng Sở Vân Hách e sợ, thấy Đoàn Cẩm Sơ cau mày, vội bổ sung: “Ta bảo đảm, ta không đụng nàng, chỉ ôm nàng ngủ mà thôi.”
Lặng yên một lúc lâu, Đoàn Cẩm Sơ rốt cuộc gật đầu, “Được.”
“Ha ha!”
Sở Vân Hách mừng rỡ cười ra tiếng, ôm ngang Đoàn Cẩm Sơ đi về phía giường lớn bên trong, nằm xuống đưa cánh tay trái ra, để cho nàng tựa vào khuỷu tay của hắn, nghiêng người vòng cánh tay phải lên eo nhỏ của nàng, cúi nhìn, thấy nàng ngượng ngùng đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn, không nhịn được giễu giễu nói: “Sơ Nhi, còn xấu hổ sao?”