Đón nhận bình linh tửu vào trong tay, vẻ mặt cả năm người lúc này lộ ra vẻ bất ngờ và có chút lo lắng. Bởi vì loại linh tửu này là lần đầu tiên họ nhìn và nghe thấy.
Lạc Tuyết Dung đưa bình linh tửu lên rồi hít nhẹ vào thì sắc mặt cô ngay lập tức thay đổi, vẻ mặt cô kinh ngạc vô cùng, ánh mắt cô nhìn Đế Nguyên Quân rồi thốt ra. “Mùi hương này là Linh Đằng?”.
Linh Đằng?!
“Linh Đằng?”. Lâm Tuyết Nhi suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng hỏi hai người. “Đó là loại linh dược nào vậy?”.
Lạc Tuyết Dung thở nhẹ một hơi rồi lên tiếng giải thích. “Linh Đằng là một loại linh dược rất đặc biệt và rất khó để luyện chế nên có rất ít dược sư, luyện đan sư sử dụng”.
“Một phần là khó luyện chế, một phần khó ngăn chặn được hậu quả của nó và quan trọng hơn là ta chưa thấy ai có thể sử dụng loại linh đằng này vào đan dược và nhất là linh tửu này. Bởi vì nó rất phù hợp để luyện độc đan hoặc độc thủy”.
“Loại linh tửu này là lần đầu tiên ta nhìn thấy, ta không ngờ ở một tòa thành nhỏ này lại có người có thể tinh luyện chế được nó. Thật khó tin”.
Nghe đến đây thì cả bốn người đều hướng ánh mắt hơi lo lắng nhìn Đế Nguyên Quân. Nhận thấy ánh mắt mong đợi của bốn người, Đế Nguyên Quân hai tay vòng ra sau lưng rồi đi ra phía cửa sổ rồi nói.
“Đúng là như vậy”.
“Linh Đằng mặc dù khó tinh luyện nhưng một khi làm được thì hiệu quả của nó mang lại là rất lớn”.
“Nhưng vẫn có điều ta cảm thấy đáng tiếc là loại linh tửu này không khai thác hết được đặc điểm của Linh Đằng, cũng như không hạn chế được hậu quả khi sử dụng”.
“Các ngươi sử dụng nó thật hợp lý, tránh không sử dụng quá nhiều và phải luyện hóa nó thật kỹ thì mới tránh được việc bị nó phong bế chân nguyên”.
“Vậy còn ngươi thì sao?”. Lâm Tuyết Nhi gật đầu hỏi hắn.
“Loại linh tửu này bây giờ đối với ta vô dụng”. Đế Nguyên Quân lắc đầu trả lời.
Qua ngày hôm sau!
Đế Nguyên Quân đang nhắm mắt dưỡng thần thì đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức mạnh mẽ bùng phát khiến hắn bừng bình, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi rồi nở một nụ cười nhẹ. ‘Đây đâu phải là lục cấp thiên phú nữa đâu?’.
‘Với lượng giao động lớn như này thì… Không, một người có thể tu luyện được thiên phú của mình là chuyện rất hiếm thấy, hay là…’.
‘Cũng có thể đây là một dạng huyết mạch nào đó mà ta không nhìn ra được?’.
‘Thật kỳ lạ’.
Dần dần, cả năm người luyện hóa xong rồi từ từ tỉnh dậy. Cả bốn người vẻ mặt vui mừng sau khi luyện hóa được linh tửu liền cảm nhận được cảnh giới và khí tức của bản thân lúc này đã mạnh hơn trước. Mặc dù không quá nhiều nhưng chỉ một thời gian ngắn như mà đạt được trình độ này là điều rất khó.
Lã Nhật Doanh, Chu Tiểu Thiến tiến lại gần Đế Nguyên Quân rồi đưa tay lên cúi chào, nói. “Đa tạ công tử”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu rồi lên tiếng trả lời. “Luyện hóa được một phần tư, không tệ”.
“Công tử quá khen”. Lã Nhật Doanh vui vẻ nở một nụ cười nói.
Lúc này, Lạc Tuyết Dung và Hứa Tiểu Kiều mặc dù đã luyện hóa triệt để nhưng họ không gấp gáp tỉnh dậy mà tiếp tục tu luyện. Đế Nguyên Quân nhìn khí tức của hai người thì âm thầm gật đầu.
Gần một canh giờ sau!
Cả ba người đều đồng thời tỉnh dậy, nhìn vẻ mặt của ba người họ vui mừng khiến Đế Nguyên Quân cảm thấy vui theo. Ánh mắt nhìn ba người vui mừng giống như những đứa trẻ thì lắc đầu.
Hứa Tiểu Kiều vẻ mặt tự tin nói. “Ta luyện hóa được nửa, còn các ngươi thì sao?”.
Đáp lại, Lạc Tuyết Dung và Lâm Tuyết Nhi đồng thời trả lời.
“Ta cũng vậy”. Lạc Tuyết Dung nở một nụ cười nói.
Sau đó, hai người tò mò nhìn Lâm Tuyết Nhi bằng ánh mắt tò mò và mong đợi.
Bị ánh mắt dò hỏi của hai người, Lâm Tuyết Nhi chỉ biết nở một nụ cười khổ rồi nói. “Ta luyện hóa được hết”.
“Xì, ta lại thua ngươi thêm lần nữa rồi”. Hứa Tiểu Kiều vẻ mặt ganh đua nói. “Rồi có ngày ta sẽ vượt qua ngươi thôi”.
“Ta nghĩ ngày đó không đến đâu?”. Lạc Tuyết Dung đứng ở bên cạnh nhìn Hứa Tiểu Kiều rồi nở một nụ cười nhẹ nói. “Thiên phú của Lâm cô nương cao hơn ngươi nhiều, nên thua kém là chuyện bình thường”.
“Nhưng ta không muốn thua”. Hứa Tiểu Kiều chống nạnh nói.
“…”.
Lộc cộc!
Cả năm người đang nói chuyện vui vẻ thì bị một tiếng bước chân đang đi lại gần làm gián đoạn. Ánh mắt Đế Nguyên Quân liếc nhìn ra ngoài rồi nhắm mắt, hắn biết người đến là ai.
“Công tử, tại hạ Mộc Lưu có chuyện muốn gặp công tử”. Mộc Lưu đưa tay lên gõ cửa nói.
“Ngươi biết người này sao?”. Lâm Tuyết Nhi nhìn Đế Nguyên Quân hỏi.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân lắc đầu trả lời. “Ta không quen”.
Đứng đợi thêm một lúc mà không thấy ai trả lời nên Mộc Lưu gõ cửa thêm một lần nữa rồi nói. “Công tử, Mộc Lưu có chuyện muốn gặp”.
Lâm Tuyết Nhi nhìn Đế Nguyên Quân vẻ mặt không chút quan tâm nên đi ra mở cửa.
Nhìn cánh cửa đang từ từ mở ra, Mộc Lưu vẻ mặt vui mừng vì bản thân được chào đón nhưng rất nhanh, biểu cảm của hắn đột nhiên cứng đờ lại, hai mắt trừng lớn nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Nhi không rời.
Trước mắt hắn, Lâm Tuyết Nhi giống như một bông hoa nở rộ giữa một cánh rừng hoang vu. Lâm Tuyết Nhi ở trong mắt hắn trông chẳng khác gì một vị tiên nữ giáng trần. Trông cô vừa xinh đẹp và khí chất trên người, nhất là mùi thơm trên cơ thể cô khiến hắn bị cuốn hút ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Lâm Tuyết Nhi nhìn Mộc Lưu rồi lên tiếng hỏi hắn. “Công tử có chuyện gì sao?”.
Bị giọng nói ngọt ngào đánh thức, Mộc Lưu vẻ mặt bối rối trả lời. “Tại hạ Mộc Lưu, là tam phẩm luyện đan sư”.
“Không biết tiểu thư tên gì?”.
“Ta họ Lâm”. Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi bị ánh mắt nhìn chăm chú khiến cô cảm thấy không vui.
“Lâm tiểu thư, chuyện là ta phụng mệnh sư phụ đến gặp công tử”. Mộc Lưu vẻ mặt niềm nở nói. “Không biết tại hạ có thể đi vào gặp công tử được không?”.
“Mời”. Lâm Tuyết Nhi đẩy cửa mời Mộc Lưu.
“Đa tạ Lâm tiểu thư”. Mộc Lưu nở một nụ cười nhẹ đáp.
Tiến vào bên trong căn phòng, thứ đầu tiên khiến Mộc Lưu cảm thấy thoải mái là một hương thơm của linh tửu khiến hắn cảm thấy thoải mái vô cùng và ngay sau đó là ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy ba nữ tử khác cũng xinh đẹp không kém. Mặc dù không sánh bằng Lâm Tuyết Nhi nhưng ba người này ở trong thành cũng được xem là đại mỹ nữ.
“Ngươi tìm ta có việc gì?”. Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn Mộc Lưu rồi lên tiếng hỏi hắn.
“Công tử, ta theo lời sư phụ đến mời công tử”. Mộc Lưu ánh mắt ghen tị nhìn Đế Nguyên Quân đáp. “Sư phụ có chuyện muốn gặp công tử”.
“Ồ”. Đế Nguyên Quân quay người, ánh mắt hững hờ nhìn Mộc Lưu nói. “Có chuyện gì sao sư phụ ngươi không đến tìm ta?”.
“Công tử”. Mộc Lưu ánh mắt trầm xuống nói. “Sư phụ là một đại nhân vật nên không thể tùy tiện ra ngoài, mong công tử nể mặt”.
Ánh mắt Mộc Lưu lộ ra vẻ khinh thường nhìn Đế Nguyên Quân, gương mặt lộ ra rõ vẻ ganh tỵ. ‘Ngươi đáng là gì mà có nhiều mỹ nữ quay quanh như thế này?’.
‘Chẳng phải ngươi chỉ làm một người bình thường thôi sao? Còn ta là tam phẩm luyện đan sư, là tam phẩm luyện đan sư’.
‘Đáng lý ta phải được như vậy?’.
Mộc Lưu dùng thân phận tam phẩm luyện đan sư và đệ tử của Ngô đại sư để thể hiện với người khác. Tưởng chừng vị trí của bản thân sẽ cao hơn rất nhiều người nhưng mà hắn không ngờ được những người ở đây thì ai ai cũng có cấp bậc cao hơn hắn rất nhiều.
Đáp lại giọng nói khinh thường cùng biểu cảm ghen ghét của Mộc Lưu, Đế Nguyên Quân ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét và không có chút hứng thú nào cả.
Ánh mắt Đế Nguyên Quân sắc lạnh nhìn quét qua khiến Mộc Lưu đột nhiên có cảm giác ớn lạnh, toàn bộ lông tóc như muốn dựng đứng lên. Hắn cảm nhận nơi này có một thứ cảm giác gì đó nguy hiểm vô cùng.
Đế Nguyên Quân gương mặt không một chút biểu cảm bước từng bước tiến lại gần Mộc Lưu rồi lạnh giọng nói khiến bầu không khí đột nhiên trầm xuống, một cảm giác lạnh lẽo thấu tâm can khiến người ta phải cảm giác sợ hãi.
“Muốn gặp ta?”.
“Gọi sư phụ ngươi đến đây”.
– —