Các gia đinh, tùy tùng đi theo cũng quỳ xuống.
Chiêm Đề nước mắt vòng quanh. Ông ta xoay người quát đám gia nhân: “Các ngươi đi ra ngoài. Núp ngoài ngõ, không cho bất kỳ ai vào đây. Chỉ cần mình ta ở đây cầu xin ân công cũng được. Đi! Mau đi! Tiền thái y, mọi người cũng đi vào nhà đi! Mau đi!”
Đám gia nhân vội vàng ra cổng trốn vào trong ngõ nhỏ còn mấy người Tiền Bất Thu cũng đi vào trong nhà. Bên ngoài sân chỉ còn Chiêm Đề cùng mấy thê thiếp. Tất cả quỳ dưới tuyết, cất tiếng bi thương cầu xin ân công cứu mạng.
Tuyết rơi rất dày, tuyết rơi dính trên mi và tóc của mấy người, khắp người tất cả đều là tuyết trắng. Cả người là màu trắng giống như một người tuyết. Mấy người nhà Chiêm gia đau khổ nhìn trời cầu khấn.
Phù Vân đường. Lâm Thanh Đại và mọi người đang ngồi nói chuyện, chợt nghe tin báo từ các hộ vệ mai phục ở nhà Đổng bộ khoái nói trước cổng nhà Đổng bộ khoái có treo mảnh vải xanh.
Đoán rằng Đổng bộ khoái đã biết hung thủ là ai, Lâm Thanh Đại vội vã đi ra ngoài.
Đỗ Văn Hạo và Bàng Vũ Cầm đang ngồi trong phòng sưởi ấm, nói chuyện. Lâm Thanh Đại gõ cửa rồi tiến vào. Đỗ Văn Hạo vội cầm một cái ghế đưa cho nàng ngồi cạnh lò sưởi. Hắn thấy nụ cười trên mặt nàng nên tò mò hỏi: “Đi nhanh thế. Sao quay về lại cười toe toét vậy? Đổng bộ khoái đã nghĩ ra hung thủ là ai chưa?”
Lâm Thanh Đại lắc đầu.
“Vậy treo vải xanh làm gì?”
“Bọn họ có chuyện!”
Lâm Thanh Đại không nói tiếp, nàng hỏi ngược lại: “Đoán xem ta đã nhìn thấy ai nào?”
“Ai?”
“Là đồ đệ của ta?” Đỗ Văn Hạo sửng sốt, ngay lập tức hắn hiểu ra: “Tỷ nói chính là Tiền Bất Thu hả? Sao hắn lại tới đó nhỉ?”
“Không rõ. Nhưng chắc chắn Đổng bộ khoái đã nói chuyện chúng ta cứu con hắn. Tiền Bất Thu rất thông minh, ông ta biết trên đời này chỉ có ngươi biết phẫu thuật chữa thương. Chắc chắn ông ta đoán đại phu cứu đứa bé có quan hệ với ngươi, nên ông ta bảo Đổng bộ khoái treo vải xanh lên để ta xuất hiện. May mắn khi ta đến, ở đó đang có mấy người dân nói chuyện nên ta không tiện xuất hiện. Khi quan sát kỹ ta phát hiện ở đó có Tiền Bất Thu và đồ đệ Diêm Diệu Thủ nữa. Ta biết ngay không phải là bọn họ đã tìm ra hung thủ mà chỉ muốn gặp ta nên ta quay trở về.”
Đỗ Văn Hạo cười nói: “Đúng! Không nên xuất hiện. Xem ra chúng ta phải cẩn thận, không được để lão hồ ly đó tìm ra chúng ta. Ít nhất là bây giờ chúng ta không thể lộ diện!”
Chúng nữ cùng gật đầu.
Mấy người ngồi nói chuyện phiếm cả giờ liền. Đây là điều mọi người ưa thích nhất. Mấy cô gái líu lo nói chuyện không ngừng. Đỗ Văn hạo không muốn xen vào câu chuyện của họ. Hơn nữa có những thứ hắn không muốn nói ra như sắp đến ba mươi tết mà không khí ảm đạm, mùa xuân đến muộn cho nên hắn chỉ ngồi nghe chúng nữ nói chuyện. Vừa nghe hắn vừa nghĩ thì ra ở thời cổ đại cũng có nhiều cách ăn mừng năm mới.
Nói chuyện một lát đã đến nửa đêm, lúc này mọi người mới quay về phòng nghỉ ngơi.
Đỗ Văn Hạo và Bàng Vũ Cầm là tân phu thê, tình cảm sâu đậm, mỗi đêm đều hoan ái rất lâu mới ôm nhau ngủ.
Nhưng đêm nay mới chỉ được ba hiệp, Anh Tử đã chạy đến bên giường, giọng gấp gáp nói: “Mau! Có bệnh nhân nặng.”
Dục hỏa của Đỗ Văn Hạo bị lời nói của Anh Tử dập tắt giống như người đang nóng bị giội một chậu nước lạnh. Hắn cảm thấy rất lo lắng về chuyện này, không chừng sau này sẽ ảnh hưởng đến chuyện phòng the của vợ chồng. Nhưng hắn lại không có cách nào giải quyết bởi vì chính hắn đã chọn nghề đại phu rồi.
Đỗ Văn Hạo trong tư thế trần như nhộng rời khỏi người Bàng Vũ Cầm, hắn không kịp thu dọn chiến trường, vén màn lên và vội vã mặc quần áo. Bàng Vũ Cầm cũng vội vã mặc quần áo. Nàng hiểu bệnh nhân nặng rất cần phẫu thuật. Nếu không phải phẫu thuật nàng muốn tướng công của mình ở lại bồi tiếp nàng. Nàng vừa mặc y phục vừa hỏi Anh Tử: “Ai vậy?”
Anh Tử đến bên giúp Đỗ Văn Hạo mặc quần áo. Nàng nói: “Một lão thái thái. Thanh Đại tỷ vừa ở bên ngoài về nói lão thái thái bị ốm rất nặng, đã được đưa về phòng phẫu thuật.”
Đỗ Văn Hạo vội mặc hắc y cùng Bàng Vũ Cầm ra khỏi phòng, bất chấp tuyết rơi dày đi đến phòng giải phẫu. Tuyết Phi Nhi đã đợi ở đó.
Lâm Thanh Đại toàn thân hắc y. Nàng gấp gáp nói với Đỗ Văn Hạo: “Lúc trước hộ vệ của chúng ta theo dõi nhà Đổng bộ khoái báo lại. Khảo công ti lang trung Chiêm Đề mang theo mẫu thân bị bệnh nặng đến nhà Đổng bộ khoái. Toàn bộ Chiêm gia quỳ trên tuyết cầu xin ngươi cứu mạng. Ta liền đi tới đó. Đồ đệ Tiền Bất Thu của ngươi trốn ở trong phòng, dáng vẻ rất lo lắng. Ông ta không chữa được bệnh của Chiêm mẫu, đoán chỉ có ngươi mới cứu được. Ta liền lên tiếng bảo bọn họ lui ra ngoài. Sau đó ta xuống bế Chiêm mẫu lên lưng đưa về đây. Ta nói mười ngày sau dù Chiêm mẫu sống hay chết ta cũng trả lại cho bọn họ.”
Trước tiên Đỗ Văn Hạo châm cứu chống sốc, lát sau Chiêm mẫu tỉnh lại hắn chỉ hỏi qua loa tình trạng bệnh của Chiêm mẫu rồi vội bắt mạch, xem lưỡi.
Chiêm mẫu đau đớn ôm bụng rên rỉ. Bà ta nhìn thấy mấy người đều mặc y phục màu đen, khăn che mặt đen liền cảm thấy sợ hãi. Chiêm mẫu nhăn nhó hỏi: “Các ngươi….., các ngươi là ai? Sao ta lại ở đây?”
Bàng Vũ Cầm ngồi bên giường. Nàng nắm tay Chiêm mẫu nói khẽ: “Nãi nãi, bà yên tâm ở đây rất an toàn. Chúng cháu là người tốt. Chúng cháu sẽ chữa bệnh cho bà. Bà yên tâm đi!”
“Ôi……, đại phu ơi……, ta đau quá……., đau bụng quá…….”.
Chiêm mẫu giãy giụa đau đớn. Bàng Vũ Cầm nắm tay bà, nàng muốn an ủi bà mà không biết nói gì. Nàng nhìn mái tóc bạc, dáng vẻ đau đớn lại liên tưởng đến nãi nãi của mình. Nàng thấy đau xót vô cùng, nước mắt bất chợt rơi xuống, nàng nức nở khóc.
Chiêm mẫu nghe thấy nàng khóc nức nở, bà mở mắt nhìn nàng hỏi: “Cô nương, sao cô lại khóc?”
“Không, không sao, nãi nãi. Bà yên tâm. Tướng công của cháu sẽ chữa khỏi bệnh cho bà!”
Đỗ Văn Hạo chẩn bệnh xong, sắc mặt hắn biến đổi, hắn vội nói: “Lập tức chuẩn bị phẫu thuật!”