Nhiếp Thương bị giam vào địa lao, Thiên Tuyền bước lên một bước, thăm dò hỏi: “Công chúa, ngài sẽ không thật sự muốn giết Nhiếp Thương đấy chứ?”
“Phải thì thế nào, không phải lại thế nào?”
“Cũng không thế nào cả, Nhiếp nhị thiếu này quả thật không phải thứ tốt gì, đứa nhỏ như vậy mà cũng hạ thủ được, còn dám có ác ý với công chúa. Chỉ là…” Thiên Tuyền nhíu mày. “Vì sao Công chúa muốn đối địch với Nhiếp gia? Nhiếp gia mấy đời theo võ, thâm căn cố đế không thua Phủ Tĩnh quốc công, nay phủ Bình Nguyên công chúa chúng ta căn cơ còn bất ổn, nếu chống lại họ sợ là cũng không có nhiều phần thắng.”
Hạ Liên Phòng nghe xong chỉ cười không nói.
Ngày hôm sau, khi Hạ Liên Phòng hồi Hạ phủ thăm Từ thị thì Thanh vương cũng lấy danh nghĩa “gặp Hạ đại nhân” tới, hai người gặp mặt ở trong thư phòng của Hạ Lịch. Thanh vương biết Hạ Liên Phòng bắt được Nhiếp Thương, đầu mày giật giật, lại không có một chút tức giận nào mà chỉ hỏi nàng vì sao.
Hạ Liên Phòng cười liếc nhìn hắn: “Ta làm như vậy, không phải vừa vặn trúng ý của Đông Túc sao?”
Thanh vương đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó cười. “Ta sớm biết chuyện gì cũng không thể gạt được nàng.” Dứt lời, hắn nhẹ nhàng cầm một bàn tay của Hạ Liên Phòng, giống như khổ não thở dài: “Tin tức mà ta tốn không biết bao nhiêu nhân lực vật lực mới có thể dò ra, A Phòng chỉ cần suy tính một chút liền có thể biết được, ta còn muốn giấu diếm trước mặt nàng.”
Hạ Liên Phòng cũng cười, nàng cũng không phải có bản lĩnh biết trước, chẳng qua là từ hoạt động gần đây của Thanh vương, cộng thêm ký ức kiếp trước mới nghĩ ra mà thôi. Nếu để nàng đoán, nàng cũng không dám khẳng định như vậy. “Đội quân kia có phải có liên quan đến Nhiếp gia hay không?”
Thanh vương nghiêm túc gật gật đầu. Nhưng cùng lúc đó, hắn lại nhéo nhéo tay nhỏ bị hắn nắm trong lòng bàn tay, nói: “Chỉ là hoài nghi, không dám xác định. Nhưng quân đội đó thế tới rào rạt, không chỉ có dấu vết ở biên cương, ngay cả trong Yến Lương thành cũng có vết tích, ta hoài nghi —— “
“Có người nội ứng ngoại hợp cùng Nhiếp gia.” Hạ Liên Phòng cũng mang vẻ mặt nghiêm túc. Nàng được nhiên là có thù muốn báo, nhưng thù của nàng, khi so với quốc gia đại sự thì không cần nhiều lời liền biết nên để this sau. Chớ nói chi là còn liên quan đến Phủ Tín Dương hầu. Có liên quan đến Phủ Tín Dương hầu… Lại liên tưởng đến thế lực kiếp trước nhị hoàng tử lấy được, Hạ Liên Phòng liền không thể không hoài nghi, người cùng Phủ Tín Dương hầu “Nội ứng ngoại hợp” kia chính là nhị hoàng tử. Nghĩ như vậy, hết thảy đều như nước chảy thành sông! Chỉ là… Đương kim hoàng thượng có chút coi trọng với nhị hoàng tử, trong lời nói cũng để lộ ra ý muốn lập nhị hoàng tử làm trữ quân, một khi đã như vậy, vì sao nhị hoàng tử lại nhất định muốn thành lập đội quân kia hứ? Nên biết, nếu việc này bị vạch trần, dù cho nhị hoàng tử đã được lập làm trữ quân cũng sẽ bị lôi xuống ngựa! Chỉ có người không có khả năng được lập làm trữ quân mới muốn dùng quân đội để bức cung mưu phản, thật mâu thuẫn với hoàn cảnh của nhị hoàng tử.
“Đúng là như thế, chỉ là ta không biết là ai. Chủ sử sau màn cực kỳ cẩn thận, ta tra xét lâu như vậy cũng chr thấy hắn có nội ứng ở Yến Lương thành, về phần rốt cuộc là ai thì lại không tra ra được.” Thanh vương nhíu chặt mày, hắn cũng là lần đầu tiên gặp được đối thủ khó đối phó như thế, ở trên chiến trường hắn có thể bày mưu nghĩ kế tùy cơ ứng biến, nhưng đối với âm mưu quỷ kế thì Thanh vương lại hết sức không am hiểu —— đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn lại lựa chọn Hạ Liên Phòng làm đồng đội. Người thiếu nữ này thông minh tuyệt đỉnh lại nhìn như vô hại, có gia thế cùng thủ đoạn tuyệt hảo, chỉ cần có thời gian tất thành đại khí. Thanh vương chứa ý định này mới có thể xuất thủ tương trợ. Có đôi khi hắn cũng cảm thấy bản thân mình có chút hoang đường, lại chủ động đưa ra ý kết minh cùng một nữ tử, nhưng giờ này khắc này hắn lại vô cùng may mắn vì mình đã đưa ra quyết định sáng suốt đó.
Ai có thể nghĩ tới, hắn nhất thời nổi hứng lại chẳng những làm cho mình có thêm cái tri kỷ, còn tìm được chân ái một đời.
Hạ Liên Phòng ẩn ẩn cảm thấy sự tình cũng không đơn giản như mình nghĩ, trong óc nàng tựa hồ có cái gì đó chợt lóe lên, nhưng nàng lại không có bắt lấy được, cảnh này khiến nàng phi thường buồn rầu, Thanh vương nhìn nàng cũng nhăn mày tự hỏi nên nhất thời đau lòng, xoa lòng bàn tay mềm mại của nàng: “Không cần nghĩ nhiều, có nàng có ta, nhất định có thể bảo vệ mảnh non sông này.”
Trái tim Hạ Liên Phòng trong nháy mắt trở nên vô cùng mềm mại, oán hận cùng lòng trả thù bởi vì Nhiếp Thương mà sinh ra đều chậm rãi tiêu tan trong ánh mắt ôn nhu của Thanh vương. Nhưng nàng thật sự không am hiểu nói mấy lời tinh cảm, liền hỏi: “Nếu ta giết Nhiếp Thương, không có việc gì chứ?”
Thanh vương lắc đầu: “Không sao, nàng làm việc luôn có chừng mực.”
Cũng không phải giết Nhiếp Thương hoàn toàn không có ảnh hưởng gì, chỉ là hắn tín nhiệm nàng, tin nàng làm bất cứ chuyện gì đều có lý do, chẳng sợ không có lý do gì, chỉ thuần túy là vì trút căm phẫn thì Thanh vương cũng tin tưởng Hạ Liên Phòng quyết sẽ không lưu lại chứng cứ gì đẻ bị bắt. Nếu nói như vậy… Chỉ cần nàng cao hứng, làm cái gì cũng được. Bất cứ việc gì không nguy cập đến quốc gia, Thanh vương đều có thể lui một vạn bước.
Trong lòng bọn họ ngưỡng mộ lẫn nhau, lại đều có một cái điểm mấu chốt quyết không lay được. Ngoài điểm mấu chốt đó ra, muốn làm cái gì… đều tùy ý.
Hắn toàn tâm tín nhiệm nàng như vậy, Hạ Liên Phòng thấy vừa cảm động vừa xót xa, sau một lúc lâu nhịn không được tình triều mênh mông trong nội tâm, đi phía trước một bước, ngã vào trong ngực hắn, hít một hơi thật sâu, nói: “Đông Túc, chàng đối với ta quá tốt rồi, ta thật sợ một ngày kia vừa tỉnh dậy, phát hiện hết thảy đều là mộng, chàng với ta, vẫn xa không thể chạm như cũ.”
Thanh vương vuốt ve mái tóc dài đen bóng của nàng, bị tư thái tiểu nữ nhi hiếm có của nàng khiến cho tim đập loạn: “Sao lại như vậy? Trong lòng ta có nàng, dù nàng không thích ta, ta cũng tuyệt đối sẽ không để cho nàng thoát khỏi tay ta.” Nàng đã đồng ý làm thê tử của hắn, vậy thì đời này cũng đừng mong được đổi ý.
Hai người nhìn nhau cười.
Từ khi đem Nhiếp Thương ném vào địa lao, Hạ Liên Phòng bơ hắn suốt cả một tháng, trong một tháng này, nàng không đi gặp cũng không đến hỏi, hoàn toàn xem như không có Nhiếp Thương tồn tại. Trong địa lao hơi nước ẩm ướt, không biết ngày đêm, ngay cả chút ánh nắng cũng chiếu không vào tới, bình thường cũng không ai xuất hiện, trừ bỏ một người què vừa câm vừa điếc đưa cơm cho Nhiếp Thương, Nhiếp Thương không thấy được người thứ hai.
Ngay từ đầu hắn không dám ăn thức ăn người què đưa tới, Hạ Liên Phòng là quyết định muốn mạng của hắn, hắn sợ nàng hạ độc trong đồ ăn, nhưng sau bảy sau bị đói bụng, hắn rốt cuộc bất chấp cái khác, độc chết còn hơn bị đói chết!
Hạ Liên Phòng tất nhiên không hạ độc trong đồ ăn, nàng chỉ cho thêm chút thuốc khiến Nhiếp Thương tay chân vô lực, mục đích cũng không phải muốn mạng của hắn, chỉ là muốn hắn tạm thời đánh mất năng lực công kích người khác mà thôi.
Nhiếp Thương sống trong hoàn cảnh đó suốt cả một tháng. Một tháng sau, hắn đầu tóc mặt mũi rối bù bẩn thỉu, quần áo tả tơi, bởi vì không có ánh nắng cho nên sắc mặt cực kỳ tái nhợt, cả người vô lực nằm ở trên rơm rạ, nghe tiếng nước nhỏ giọt tí tách rơi xuống từ trên đỉnh lao. Địa lao này im lặng đến mức một con chuột con gián cũng không có, phảng phất trên đời ngoại trừ hắn ra, chỉ còn lại có bóng tối.
Đây tra tấn tâm lý vô cùng lớn. Cùng với thời gian từng chút trôi qua, cả người Nhiếp Thương đều rơi vào trạng thái hỏng mất! Hắn từ lúc mới bắt đầu chửi ầm lên, biến thành hạ giọng thuyết phục, nay hắn lại đã nguyện ý quỳ trên mặt đất cầu xin Hạ Liên Phòng bỏ qua cho hắn.
Người từng chịu qua bất kỳ đau khổ, cũng không từng hưởng qua tư vị thất bại, bị hủy hoại đơn giản như thế đấy. Hạ Liên Phòng cảm thấy, này tính cái gì? Kiếp trước khi nàng làm quỷ, mắt mở trừng trừng nhìn thân nhân chết thảm còn chưa lớ bằng bằng Nhiếp Thương bây giờ, Nhiếp Thương đường đường nam nhi bảy thước, hóa ra cũng chỉ như thế? Nói ra cũng không sợ bôi nhọ thanh danh Phủ Tín dương hầu, thật là cười rớt răng hàm người khác.
Sau khi Nhiếp Thương mất tích, Tín Dương hậu xa ở biên cương rốt cuộc cũng biết được tin tức. Trong Yến Lương thành vì Nhiếp Thương đã nháo cho lòng người bàng hoàng, ai cũng không biết một vị thiếu niên tướng quân như vậy làm sao có thể mất tích triệt để trong một đêm. Vì tìm kiếm Nhiếp Thương, Hoàng Thượng thậm chí hạ điều tra chỉ từng nhà.
Nhóm người này tất nhiên cũng tra đến Phủ Bình Nguyên công chúa.
Dẫn đầu là Phủ doãn Yến Lương, vốn có danh xưng Ngụy Thanh thiên- Ngụy Hoài Dân. Người này người cũng như tên, tâm tại thiên hạ, công chính lêm minh, lúc tiên đế còn, từng có một hoàng tử phạm phải tội ác cường đoạt dân nữ giết người, người này cứng rắn đối kháng cùng tiên đế trên Kim Loan điện, thấy tiên đế muốn bao che cho vị hoàng tử kia còn lấy thân đâm vào cột, cuối cùng tiên đế cũng không thể không theo ý hắn, biếm vị hoàng tử ki thành thứ dân, lưu đày đến Liễu Châu. Trải qua chuyện này, Ngụy Hoài Dân đại xuất phong đầu, hắn cũng đích xác xứng đáng được tiên đế xưng hắn là “Đồng đậu Hà Lan*”, bất kể là ai, cứng mềm không ăn, hoàng thân quốc thích không nhận, rất cố chấp, hết thảy lấy quốc pháp làm chuẩn, ai bán cũng không mua.
(*”Đồng đậu hà lan” tuy nhỏ, nhưng chỉ cần kiên định tự thân, thì bất luận ai muốn triệt để đánh nát nó cũng cần nỗ lực cực lớn. Ý ở đây là chỉ những người vô cùng cứng rắn, kiên định.)
Quan viên như vậy là may mắn của dân chúng, lại là khắc tinh của người vi phạm pháp lệnh. Hạ Liên Phòng rất có hảo cảm với Ngụy Hoài Dân, cho nên sau khi Ngụy Hoài Dân quy củ đưa lên bái thiếp, nàng liền tiếp kiến đối phương. Hơn nữa cũng không làm khó hắn, rất hào phóng để điều tra phủ công chúa.
Nhiếp Thương nằm trên đống rơm, nghe được trên mặt đất truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện, tiếng người ồn ào, hắn nghe ra đó là đang tìm hắn, liền muốn muốn lớn tiếng kêu cứu, hắn muốn đi ra ngoài! Muốn đi ra ngoài! Chờ sau khi hắn rời khỏi đây, hắn nhất định phải lấy cái mạng chó kia của Hạ Liên Phòng! Hắn muốn giết nàng! Giết nàng!
Nhưng mặc kệ hắn há to miệng như thế nào lại đều không phát ra thanh âm gì, Nhiếp Thương hoảng sợ phát hiện, bởi vì thời gian lâu không nói chuyện, hắn tựa hồ, tựa hồ không thể nói chuyện nữa!
Không thể tiếp thu sự thật này, hắn té xuống khỉ đống rơm, nhưng hắn không rảnh bận tâm đau đớn trên thân thể, không ngừng móc ngoáy cổ họng của mình, đáng tiếc uổng công vô ích. Hắn biết, là những đồ ăn kia, trong đồ những đồ ăn kia bị hạ độc! Hạ Liên Phòng không định độc chết hắn, lại phế mất võ công của hắn, còn độc cho hắn thành câm!
Hạ Liên Phòng! Hạ Liên Phòng! Tiện nhân ác độc này! Ngươi thật là vô cùng ác độc!
Hắn ở trong này đã bao lâu rồi? Phụ thân có biết được tin hắn mất tích không? Các huynh đệ có ai hồi kinh tìm kiếm không? Nhiếp Thương muốn nhắc nhở người nhà của hắn, muốn bọn hắn cẩn thận mĩ nhân rắn rết Hạ Liên Phòng này, nhưng giờ hắn bị giam trong địa lao, như một phế nhân.
Nội tâm càng dày vò, điều kiện càng khốn khổ, người liền càng thấy thống khổ.
Mà đây chính là cảnh Hạ Liên Phòng muốn nhìn thấy.
Nàng cố ý mệnh Thiên Tuyền đem Ngụy Hoài Dân cùng với rất nhiều quan binh dẫn tới phía trên địa lao, lại để cho bọn họ tùy tiện đi lại bên trong phủ công chúa. Đối với hành động của Bình Nguyên công chúa, Ngụy Hoài Dân thập phần khâm phục. Những quý nhân hoặc nhiều hoặc ít đều nhìn hắn không vừ mắt, luôn vô tình hay cố ý khó xử hắn, cho dù có thánh dụ của Hoàng Thượng, hắn cũng đụng phải không ít gây khó dễ. Chỉ có Bình Nguyên công chúa không nói hai lời liền để bọn hắn vào phủ xem xét, tác phong làm việc như vậy quả nhiên là không hổ danh nhân nghĩa nha!
Ấn tượng của hắn với Hạ Liên Phòng rất tốt, cho nên tất nhiên tin tưởng chuyện nhị thiếu Nhiếp gia mất tích không có liên quan đến Bình Nguyên công chúa. Nhưng dù vậy, hắn lại vẫn tỉ cẩn thận tra mỗi một tấc thổ địa trong Phủ Bình Nguyên công chúa.
Sau khi tiễn bước Ngụy Hoài Dân, Hạ Liên Phòng đứng ở chỗ hòn giả sơn phía trên địa lao, lộ ra tươi cười không cầm được.
Thiên Tuyền bắt lấy một khối đá nhỏ sâu trong hòn giả sơn, kéo xuống, hòn giả sơn lập tức tách ra hai bên, lộ ra địa lao bên trong.
Hạ Liên Phòng nhấc váy chậm rãi đi tiếp.
Đột nhiên có ánh mặt trời chiếu vào, cả người Nhiếp Thương chấn động, nhưng lập tức có người che mát ánh sáng, chỉ nghe được một mùi hương thơm ùa tới, Nhiếp Thương ngẩng mạnh đầu, nghênh diện nhìn thấy một người đứng ngược ánh sáng, hắn mắt híp lại cẩn thận nhìn, phát hiện đó là Hạ Liên Phòng, nhất thời cả người đều kích động, dùng hết khí lực bổ nhào vào trên lan can, liều mạng lay động, há hốc mồm rống lên. Đáng tiếc, vô luận hắn muốn nói cái gì đều vĩnh viễn sẽ không có ai nghe được.