Tiêu Lam nhận lấy phần quà này: “Cảm ơn, đây là quà sinh nhật tuyệt nhất.”
Lạc: “Cậu thích thì tốt.”
Lạc vẫn duy trì tư thế hơi cúi người đối diện với Tiêu Lam.
Ánh trăng thanh lãnh chiếu lên người hắn, phác hoạ mặt mày hắn, làm hình dáng hắn vốn hoàn mỹ hiện ra vài phần yêu dị.
Có vẻ không hợp với bóng đêm lành lạnh.
Hai người cứ như vậy nhìn chăm chú vào nhau.
Tiêu Lam lại phát hiện Lạc cách mình càng ngày càng gần, gần gũi đến cậu đều có thể thấy rõ lông mi tinh mịn của đối phương.
Đồng thời cậu cũng có thể nghe được tim mình đập càng lúc càng nhanh, một chút, một chút, lại một chút…… Phảng phất như sắp thoát khỏi lồng ngực gông cùm xiềng xích.
Tiêu Lam nhịn không được đặt tầm mắt lên trên môi luôn mang theo ý cười kia.
Dưới ánh trăng, sắc môi kia có vẻ lành lạnh, nhưng cũng không gây trở ngại người nhìn chăm chú vào nó tưởng tượng ra sự mềm mại cùng độ ấm của nó.
Có vẻ như…… rất thích hợp……
Nhìn nhìn một hồi, cứ như đã bị dụ dỗ không biết tên, Tiêu Lam vươn tay vòng lấy cổ Lạc, chợt kéo gần khoảng cách giữa hai người, tăng tốc cái hôn sắp đến này.
Một khắc kia, trong đầu cậu chẳng suy nghĩ điều gì cả.
Cứ phảng phất như bản năng, thân thể tự mình hành động trước tư duy.
Đơn giản mà nói chính là —— sắc lệnh trí hôn*.
(*Sắc lệnh trí hôn – 色令智昏: Chỉ việc mất lý trí vì sắc đẹp/ du͙ƈ vọиɠ, đầu óc u mê vì sắc đẹp/ du͙ƈ vọиɠ)
Chờ đến lúc ý thức Tiêu Lam trở về, cậu đang cùng Lạc môi lưỡi tương tiếp, đôi môi kia xúc cảm quả nhiên tựa như trong tưởng tượng vậy, mềm mại mà nóng rực, mang theo lực đạo dịu dàng giao triền lấy cậu.
Thật rõ ràng, cậu và Lạc giờ này khắc này đang…… hôn môi.
Trong đầu Tiêu Lam nháy mắt trống rỗng, ngay cả có nên đẩy đối phương ra không cũng chẳng tự hỏi được.
Thời gian tựa hồ đã yên lặng, Tiêu Lam cũng không rõ ràng đã qua bao lâu.
Thẳng đến khi giọng Lạc ở bên tai cậu vang lên: “Tiên sinh……”
Giọng nói kia trầm thấp, mang theo một chút khàn khàn, lại hàm chứa vài phần ý cười thỏa mãn.
Đầu óc Tiêu Lam lúc này mới một lần nữa vận chuyển lên, tư duy vẫn cứ không quá nối liền.
Đậu má! Cậu vừa mới làm cái gì……
Này này này……
Đậu má! Đậu má!! Đậu má!!
Tiêu Lam cảm giác đặt trên cổ mình không phải là cái đầu, mà là một cái ấm nước vừa mới đun xong, hiện tại đang sôi trào, hơn nữa toát ra hơi nước nóng bỏng.
Mặt cậu tức khắc đỏ lên.
Tiêu Lam nhảy phốc sang bên cạnh, dùng tốc độc nhanh nhất gần đây huấn luyện ra né tránh, thoát khỏi Lạc ngay trước mắt.
Sau đó, bước chân cậu không ngừng, nhanh như chớp vèo trở về phòng mình, cứ như phía sau có quái thú đang đuổi theo.
Ngay sau đó Tiêu Lam chui vào phòng, trực tiếp khóa trái cửa, vùi đầu vào dưới gối đầu, nhìn qua tựa như một con đà điểu chấn kinh.
Giờ phút này đầu óc Tiêu Lam đầy hỗn loạn.
Độc thân từ trong bụng mẹ nhiều năm như vậy, chẳng lẽ cậu rốt cuộc độc đến có vấn đề luôn rồi?
Tiến vào giai đoạn nhìn ai cũng mi thanh mục tú?
Không không không, Lạc cũng không phải cấp bậc mi thanh mục tú kia, lực sát thương của anh lớn hơn……
Phì phì! Đây là trọng điểm vấn đề sao?!
Trong đầu Tiêu Lam, các loại ý tưởng lung tung rối loạn thay phiên nhau lên sân khấu, thành công mà đem suy nghĩ vốn còn chưa khôi phục của cậu trộn lẫn thành một bãi hồ nhão.
Tiêu Lam ghé vào trên giường vẫn không nhúc nhích, phảng phất như một con cá khô vừa mới phơi ra, đang hấp thu tinh hoa nhật nguyệt.
Muốn từ bỏ tự hỏi ghê nơi á….
Bên kia.
Lạc thấy Tiêu Lam dùng tốc độ cực hạn hắn chưa bao giờ gặp qua biến mất trước mắt mình.
Hắn duỗi tay nhẹ nhàng sờ sờ lên miệng mình.
Không nghĩ tới, thế mà lại bị chủ nhân thẹn thùng của hắn giành trước rồi……
Trong phòng yên tĩnh, Lạc thấp thấp giọng cười: “Có điều như vậy cũng không tồi.”
Này thuyết minh rằng trong mắt tiên sịn, hắn đã là một đối tượng có thể làm hành vi càng thân mật hơn, không phải sao?
Không bao giờ cùng cấp bậc như cái gì mà Thiết Cộc Lốc, Sherry linh tinh.
“Bây giờ chạy trốn cũng không sao.”
“Bởi vì tiên sinh à, ngài đã tiến vào lưới của tôi rồi.”
“Trốn không thoát đâu.”
Lạc vuốt ve lưng ghế dựa vừa rồi Tiêu Lam ngồi qua kia, bên trên còn tàn lưu một chút độ ấm thuộc về Tiêu Lam, mang theo ấm áp rồi lại không quá mức nhiệt liệt như chủ nhân của nó.
Lẳng lặng mà đứng thẳng, chàng trai đồ đen gợi lên khóe miệng.
——
Không biết qua bao lâu.
“Hộc……” Tiêu Lam vẫn làm đà điểu vươn đầu ra để thở.
Đem đầu dúi dưới gối vẫn luôn miên man suy nghĩ, kết quả chính là bây giờ cậu cảm giác mình sắp sờ đến cổng lớn thiên quốc luôn rồi.
Sự thật chứng minh, dù là người chơi cao cấp thể chất khác hẳn với người thường, lấy gối che lâu rồi cũng vẫn có nguy hiểm hít thở không thông.
Tuy còn chưa suy nghĩ cẩn thận hôm nay tại sao đầu óc bị kẹt làm ra loại chuyện này, nhưng ít ra hiện tại, tâm tình Tiêu Lam bình tĩnh hơn một chút.
Đầu óc cậu cũng thong thả khôi phục lại năng lực tự hỏi.
Nhưng…… cậu vẫn chưa nghĩ xong đi đối mặt với Lạc như thế nào.
Đúng lúc này, phảng phất như không cho Tiêu Lam thời gian tự hỏi, ngoài cửa phòng ngủ cậu vang lên tiếng đập cửa.
Lúc này sẽ đến gõ cửa, kỳ thật người được chọn cũng chỉ có……
Trái tim Tiêu Lam hơi hơi buông xuống lại lần nữa nhấc lên.
“Tiên sinh, bánh kem còn chưa ăn, cần tôi đưa lại đây không?” Giọng Lạc vang lên ngoài cửa.
Ngữ khí hắn nghe lên không có gì khác bình thường, cũng phân biệt không ra hắn đối với chuyện vừa rồi rốt cuộc có ý gì.
Suy nghĩ Tiêu Lam vừa mới bình tĩnh lại lần nữa quay cuồng lên, sắp siêu phụ tải vận chuyển lần thứ hai: “Không…… Tôi…… tôi tạm thời ăn không vô, ngày mai làm cơm sáng đi.”
“Sao có thể để cậu ăn đồ qua đêm được? Như vậy không tốt cho cơ thể.” Ngữ khí Lạc vẫn bình tĩnh.
Nhưng ở góc độ Tiêu Lam nhìn không tới, khóe miệng hắn lại mang theo ý cười, hiển nhiên là tâm tình cực tốt.
“Không, không sao…… Mới một buổi tối, không sao đâu.” Tiêu Lam nỗ lực ngăn cản đối phương vào cửa, trán cũng sắp ra mồ hôi.
Sau một lát trầm mặc.
Giọng Lạc lại vang lên: “Được rồi, bữa sáng ngày mai tôi sẽ chuẩn bị một phần cho cậu.”
Tiêu Lam nhẹ nhàng thở ra: “Cảm ơn……”
Nghe tiếng bước chân của Lạc dần dần đi xa, Tiêu Lam ném xuống gối đầu nắm chặt thật lâu trong tay.
Cậu lại lần nữa nằm xoài ra giường, hai mắt đăm đăm nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu trống không, cảm giác cả người đều phế đi.
Ngày mai, làm sao bây giờ?