Ô Nhược hài hước cười: “Thật đúng là một ăn mày kỳ quái, ta cho ngươi bạc, không nói cảm tạ còn chưa tính, còn quay đầu không để ý tới ta.”
Người nam nhân ngồi dựa cột ở bên cổng nghe được Ô Nhược nói như vậy, đứng dậy đi tới, hung hăng một chân đá vào trên người ả, ả đau đến cong người lại.
“Có đại gia thưởng ngươi bạc, ngươi như thế nào không rống hai tiếng.” Nam nhân vẻ mặt xin lỗi đối Ô Nhược cúi đầu cúi người nói: “Đại gia, thật là xin lỗi nàng là một cái ách, sẽ không nói.”
Ô Nhược cong cong môi: “Nga? Người câm?”
“Đúng vậy, nàng không có đầu lưỡi, không thể nói chuyện.”
Lúc này, ăn mày ngẩng đầu, phẫn hận mà trừng mắt nam nhân.
Nam nhân phi một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn, cẩn thận lão tử móc xuống hai mắt ngươi.”
Lời này ăn mày sợ tới mức cuốn thân thể lại.
Ô Nhược quay đầu đối Hắc Tuyển Dực nói: “Tuyển Dực, huynh có cảm thấy hai mắt của ăn mày này có điểm giống cháu gái Ô Úy Tuyết của Quốc Sư đại nhân?”
Ăn mày nghe được ba chữ Ô Úy Tuyết cả người run lên, thân mình cuốn lại lợi hại hơn, cũng không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên ngẩng đầu kích động đối Ô Nhược rống rống kêu to.
Hắc Tuyển Dực theo cậu nói nói: “Ừm, rất giống.”
Ăn mày muốn đứng dậy, lại không có sức lực, chỉ có thể gào thét.
Ô Nhược tất nhiên là nhìn ra ăn mày đang cố nói ả chính là Ô Úy Tuyết, khóe miệng ý cười càng sâu: “Nàng sao lại kích động như vậy? Không phải là quen biết Ô Tiểu tỷ chứ? Ô Tiểu tỷ xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ là người ái mộ Ô Tiểu tỷ? Đáng tiếc, Ô Tiểu tỷ thân phận cao quý, chỉ có thể xa xa nhìn.”
Ăn mày gấp đến đỏ hai mắt, trong miệng phát ra tiếng rống rống, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
Ô Nhược lại lấy ra một đỉnh bạc bỏ vào trong chén: “Liền tính ngươi thân phận địa vị xứng đôi Ô Tiểu tỷ, Ô Tiểu tỷ cũng không nhất định sẽ thích ngươi, ở trong lòng nàng sớm đã có người yêu thích, hơn nữa là nam nhân đã có chi phu.” (đại khái là co chồng, còn từ chi phu tui hổng hỉu)
Ăn mày sửng sốt, ngơ ngẩn mà nhìn Ô Nhược, trong mắt tràn đầy châm chọc đang nói cho nàng, Ô Nhược nhận ra ả là ai.
“Rống rống rống rống ——” ả phẫn nộ mà rống to, nhất định là Ô Nhược, nhất định là Ô Nhược phái người nửa đêm đến Ô gia bắt nàng, cắt đầu lưỡi, hủy linh điền, đánh gãy kinh mạch tứ chi, làm nàng biến thành phế nhân, nhất định là hắn, là hắn hại nàng từ kim tiểu thư biến thành một ăn mày, không có người nhận ra nàng.
Ăn mày càng nghĩ càng kích động, không ngừng động đậy thân thể hướng Ô Nhược.
Ô Nhược, ta muốn giết ngươi, giết ngươi.
Hai mắt ả che kín tia máu cùng cừu hận.
Nam nhân thấy ả vừa rống vừa cố di chuyển, đạp một cái lên đùi ả: “Kêu la cái gì, ngươi đã làm cho người ta sợ hãi. Sắc trời không còn sớm, chúng ta cũng nên ra khỏi thành.”
Ô Nhược hỏi: “Muốn ra khỏi thành?”
“Ân, ta về sau muốn mang theo nàng đến các nơi ăn xin.’’ Nam nhân cởi bỏ dây thừng, giống kéo chó, liều mạng kéo ả hướng ngoài cửa thành đi: “Chết tiệt, ngươi mau đi cho ta.
Ăn mày vẫn hướng tới Ô Nhược rít gào.
Ô Nhược mỉm cười kéo tay nam nhân bên cạnh: “Tuyển Dực, chúng ta đi thôi.”
Vô cùng đẹp đôi lại cao quý hai người trực tiếp làm đau mắt của ả, khóe mắt không khỏi mà chảy xuống nước mắt phẫn hận.
Hắc Tuyển Dực lôi kéo Ô Nhược đi đến xe ngựa, dưới ánh mắt bi thương oán hận của ả, đỡ Ô Nhược lên xe ngựa.
“Rống rống ——” ăn mày tuyệt vọng gầm rú, nam nhân kia vốn là của nàng là của nàng, chỉ duy nhất là của nàng.
“Còn gọi, ngươi thật cho rằng ngươi là cẩu a.” Nam nhân tức giận đến kéo dây thừng trên cổ ăn mày, cũng mặc kệ nàng có thể động hay không, trực tiếp kéo đi, người có lòng tốt qua đường nhìn đến đều lộ ra vẻ mặt không đành lòng.
Trong xe ngựa, Ô Nhược nghe được tiếng hô bên ngoài, bò đến trong lòng ngực Hắc Tuyển Dực: “Tuyển Dực, huynh có cảm thấy ta rất xấu hay không?”
Đời trước nếu không phải Ô Úy Tuyết coi trọng Hắc Tuyển Dực, Ô Thần Tử sẽ không mượn Phật môn pháp khí đối phó cậu, cậu cũng sẽ không tách ra khỏi Hắc Tuyển Dực hiện tại cậu cũng sẽ không mỗi lần nghĩ đến Hắc Tuyển Dực của đời trước, trong lòng liền đau đến chết.
“Không xấu.” Hắc Tuyển Dực ôm cậu: “Ta thật ra hy vọng đệ có thể hư một chút.”
Nếu không phải Linh Mạch Hàn sớm một bước động thủ, có lẽ ả sẽ bị hắn giết rớt.
Ô Nhược tò mò ngẩng đầu nhìn hắn: “Vì sao?”
Hắc Tuyển Dực hôn hôn cái trán cậu: “đệ nếu là hư một chút, mới có thể càng bảo vệ chính mình tốt hơn.”
Ô Nhược: “……”
Hắn là nghiêm túc, hay là chỉ an ủi cậu mà thôi?
“Hiện tại muốn về hay là tiếp tục đi dạo thêm một chút”
Ô Nhược nghĩ đến hậu viện còn một đống dưỡng thú thảo, liền nhịn không được thở dài: “Trở về đi, ta còn có một đống thảo dược muốn tinh luyện.”
Hắc Tuyển Dực hỏi: “Đệ tinh luyện dưỡng thú thảo có tác dụng gì? ‘
Ô Nhược cong môi: “Huynh rất nhanh sẽ biết.”
Trở lại Hắc phủ, Ô Nhược trực tiếp đi phòng luyện dược.
Nỗ Mộc nhìn thấy cậu, liền trưng ra vẻ mặt đưa đám “Đồ đệ, thảo dược càng ngày càng nhiều, chúng ta muốn tinh luyện tới khi nào? Không bằng mời mấy y sư trở về hỗ trợ, thế nào? Như vậy tốc độ cũng nhanh hơn một chút.
Ô Nhược lắc đầu, đang muốn mở miệng nói chuyện, liền nghe bên ngoài có người hô: “Đại nhân, đại nhân, không xong rồi, chúng ta có mấy người đột nhiên té xỉu.”
Nỗ Mộc sắc mặt rùng mình, nhanh buông thảo dược đi ra ngoài hỏi: “Sao lại như thế?”
“Ta cũng không biết, bọn họ đột nhiên ngất lăn ra đất, hơn nữa, thân nhiệt rất nóng, còn nóng hơn cả nước sôi, đại nhân người mau đi xem một chút đi.
Trong phòng Ô Nhược vừa nghe, cũng buông thảo dược trong tay, cùng Nỗ Mộc đi bọn đến nơi tộc nhân vu tộc ở.
Tiến vào phòng, những người khác vội nhường đường tránh ra cho hai người.
Nỗ Mộc bắt mạch cho những người bị hôn mê, nhưng khi hắn vừa đụng đến làn da của đối phương thì nhanh chóng thu tay lại.
Hắn kinh giận nói: “Như thế nào lại nóng như vậy, các ngươi gần đây có ăn cái gì không sạch sẽ không, trúng độc?”
“Không có a.” mọi người nhìn nhau: “Bọn ta cũng không dám ăn bậy đồ bên ngoài, cho dù là đi Thú tộc, bọn ta cũng là mang lương khô đi.”
Ô Nhược vừa nghe, ấn đường giật giật: “Các ngươi tứ tộc tiết đi Yêu tộc?”
“Đúng vậy, chúng ta nghe nói Yêu tộc tài liệu nhiều nhất, cho nên liền đi Yêu tộc nhìn xem.”
Ô Nhược không nói gì.
Nỗ Mộc chịu đựng lửa nóng thiêu đau, tiếp tục bắt mạch, tiếp theo, hắn nhăn chặt mày nói: “Kỳ quái, trừ bỏ nóng, ta cái gì cũng nhìn không ra, thân thể cùng ngày thường giống nhau, cũng không có dấu hiệu trúng độc, thật là quá kỳ quái.”
Hắn quay đầu nhìn về phía Ô Nhược: “Tiểu Nhược, ngươi mau hỗ trợ coi một chút, ta vậy mà cái gì cũng thăm không ra.”
Ô Nhược chạm chạm người trên giường, xác thật nóng đến dọa người, quả thực có thể đem người nướng chín.
Nỗ Mộc nhanh hỏi: “Tiểu Nhược, thế nào? Ngươi có kiểm tra ra hay không?”
Ô Nhược lắc đầu: “Cái gì cũng tra không ra.”
Cậu nhìn về phía đồng hương của Nỗ Mộc, hỏi: “Khi các ngươi đi Yêu tộc có gặp chuyện gì kỳ lạ hay không?”
“Chuyện kỳ lạ?” Mọi người nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Không có gặp được chuyện gì kỳ quái a.”
Những người khác cũng lắc đầu.
Ô Nhược lại nói: “Ngươi suy nghĩ kỹ lại một chút, tỷ như Yêu tộc có chuyện gì lạ xảy ra hay không?”
Người nọ lại nỗ lực nghĩ nghĩ: “Ách…… Có chuyện này không biết có tính kỳ quái không.”
“Ngươi nói nhanh lên một chút xem.”
“Sau khi bọn ta đi vào Yêu tộc, phát hiện tộc nhân Yêu tộc thoạt nhìn rất suy yếu, tựa như sinh bệnh, cả người đều không có tinh thần, hơn nữa, còn không dừng hắt xì, sau đó bọn ta hỏi một Yêu tộc, Yêu tộc nói bọn họ trong tộc gần đây thường có người nóng lên, nghỉ ngơi mấy ngày thì tốt rồi, đối bọn họ Yêu tộc tới nói là hiện tượng bình thường.