Mình tuy không giận chồng nhưng tất nhiên không thể tránh khỏi những lúc tủi thân khổ sở, anh chẳng tin vợ, tủi thân quá đi chứ.
Ban đầu là muốn anh có thời gian tĩnh tâm, giờ chẳng ngờ được rằng thời gian ấy mình suy nghĩ được nhiều thứ đến vậy.
Mình nhớ chồng mình quá!
Ở đây cũng tốt, nhưng nói cho cùng, chẳng bằng ở với chồng.
Không có ai dỗ ăn hàng ngày, không có ai ôm mỗi tối.
Nửa đêm nếu thời tiết bỗng dưng trở lạnh lấy đâu người chỉnh lại điều hoà hay đi tất cho.
Thỉnh thoảng vô thức gọi tiếng ông xã ơi, đáp lại cũng chỉ là bốn bức tường.
Vô dụng thật đấy.
Mới xa có chút mà tưởng như cả thế kỉ vậy rồi ý, não nề hết cả người, thương thương nhớ nhớ.
-“Nguyệt, Nguyệt…ngủ chưa…”
Tiếng bà Nga nho nhỏ bên ngoài.
-“Trung tìm mày sắp điên rồi đấy, tính sao?”
Tự dưng xúc động lắm, mắt rưng rưng cả lên. Mình phải nén mãi mới nói bình tĩnh được.
-“Bảo hộ là mai em về.”
-“Không tiếp kế hoạch nữa à? Tưởng mày đợi tới khi nào nó nhận ra sự thật?”
-“Thôi làm thế tội anh lắm, số em đen thì em đành chịu vậy.”
-“Ừ.”
-“Chị dặn chồng em giữ gìn sức khoẻ ăn uống đầy đủ nhé, bảo em vẫn sống tốt cho anh yên tâm.”
Một lát chẳng thấy ai nói gì nữa, chắc bà ấy về phòng rồi. Tầm mười phút sau lại có tiếng cạch cửa, tưởng mụ còn việc gì dặn dò nữa nên mình nhoài dậy bật đèn.
-“Chị…”
Chỉ thốt được duy nhất một chữ ấy thôi rồi toàn thân cứng đơ sững sờ.
Bởi căn bản, không phải là chị.
Bà Nga lúc nãy troll mình hả?
Anh vào Nam từ bao giờ? Ướt như chuột lột vậy?
Nửa đêm nửa hôm mưa to gió lớn, đúng là ngu hết thuốc chữa.
Mất một cơ số thời gian mình và ông xã ngây người nhìn nhau không chớp mắt thì sự việc sau đó có thể tóm gọn như này. Bạn chồng hình như biết gì đó rồi cảm thấy có lỗi, quỳ gối trước mặt bạn vợ.
Sẽ cực kì lãng mợn nếu như bạn vợ không xót ruột hốt hoảng vội vàng nhào xuống, thành ra ngã mịa một cái bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Thế là bạn chồng phải lao ra đỡ bạn vợ, hai bạn ôm hôn nhau thắm thiết như kiểu ngàn năm xa cách giờ mới trùng phùng vậy.
Buồn cười nhỉ?
Cấm cười nhá, người ta yêu người ta có quyền nhá!