Thân hình nhỏ nhắn và yếu ớt của cô dựa lên cánh cửa gõ, đầu óc choáng váng, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đôi môi đã bị lấp đầy.
Cô trợn tròn mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc, tim giật thót.
Nụ hôn của người con trai mạnh mẽ nóng bỏng, như thiêu đốt con người.
Cô quên cả việc đáp lại, hoàn toàn để mặc cho anh làm chủ.
Cô còn đang ngẩn ngơ thì bị anh căn khẽ vào môi, lúc này cô mới hoàn hồn lại.
Nhưng vẫn không đáp trả, mà…
nước mắt giàn giua.
Bàng hoàng nhận ra cô đang khóc, Cố Thành Trung đứng lặng người.
Anh buông cô ra, nhìn cô đắm đuối.
Đầu ngón tay ấm áp vuốt ve gò má cô, và nói: “Anh xin lỗi đã làm em buồn, làm em phải rơi nước mắt, anh thực sự đáng chết muôn vạn lần.”
Hứa Trúc Linh nức nở không nói được nên lời, cổ họng như bị nhét bông gòn, ứ nghẹn lại cực kì khó chịu.
Đau rát như bị hóc xương.
Cô không biết mình nên gật đầu hay là lắc đầu, nước mắt rơi lã chã như mưa tuôn xối xả.
Cố Thành Trung cất tiếng thở dài ai oán, ghé sát lại gần, dùng đôi môi hôn đi dòng nước mắt của cô.
“Anh đáng chết muôn vạn lần.”
Từng lời từng chữ anh nói sâu nặng không tả xiết.
Cuối cùng, Hứa Trúc Linh đã lấy lại được giọng nói của mình.
“Tại sao lại gạt em? Tại sao lại muốn đưa em tới chỗ Diên? Tại sao không nói cho em biết tất cả? Tại sao…
Anh hề không nói cho em biết rằng anh rất đau khổ, anh rất khó chịu, rằng anh cũng cần có em?
“Tại sao? Tại sao?”