Tứ đại Chuẩn Hoàng liên thủ công kích quá kinh khủng. Long Thiên Du căn bản không thể chống đỡ được. Đại lượng lực công kích đều trùng kích lên hộ sơn đại trận của Thiên Long môn, để trận pháp khí tráo kịch liệt rung động, nếu bọn họ vẫn cứ tiếp tục công kích xuống như vậy, không cần bao lâu nữa, hộ sơn đại trận sẽ bị cưỡng ép công phá.
Phanh….! Phanh…..! Phanh phanh phanh phanh…..!
Một lần lại một lần tiếng nổ lớn vang lên, Long Thiên Du một lần lại một lần bị oanh trở lại.
Thiên Long môn toàn bộ Vương giả đều tụ tập lại ở trong đại điện, đem lực lượng rót vào hộ sơn đại trận, tăng cường lực phòng ngự của hộ sơn đại trận. Thế nhưng, thực lực của bọn họ cùng Chuẩn Hoàng thua kém quá xa, tuy rằng có thể đem lực phòng ngự của hộ sơn đại trận đề cao một điểm, nhưng căn bản không thể ngăn trở Chuẩn Hoàng công kích, tối đa chỉ kéo dai thêm một hai canh giờ phòng thủ mà thôi.
Trong lúc chiến đấu kịch liệt, xa xa bầu trời có tuyết hoa bay lên, một vị lão bà bà tóc tuyết trắng đạp không mà tới. Cách xa trăm dặm, toàn bộ Chuẩn Hoàng ở đây đều liếc mắt nhìn qua, lại là một vị Chuẩn Hoàng chạy đến.
Vô luận là bên công hay là bên thủ, trong lòng đều là căng thẳng.
Đám Chuẩn Hoàng Âm Hóa Vũ cho rằng lại có thêm một người cạnh tranh nữa, do đó trong lòng căng thẳng.
Mà Long Thiên Du, còn lại là bởi vì bên công có thêm một vị Chuẩn Hoàng, lần này sẽ khiến thời gian đối phương phá trận rút ngắn thật lớn.
– Thiên Long môn bằng hữu, Phiêu Tuyết Các Liễu Yên Trần đến đây tương trợ!
Xa xa, lão bà bà mái tóc tuyết trắng kia liền hét lớn một tiếng.
Lời vừa nói ra, Long Thiên Du thần sắc nhất thời hóa thành kinh hỉ.
Không ngờ là đến tương trợ Thiên Long môn, chỉ cần nhiều thêm một vị Chuẩn Hoàng thủ hộ, vậy thì đối phương sẽ vĩnh viễn cùng đừng hòng công phá được hộ sơn đại trận.
Kiếm Vô Cực, Kiếm Vô Ảnh…đám Chuẩn Hoàng đang tấn công, đều hết thảy nhướng mày lên, Kiếm Vô Ảnh lạnh lùng nói:
– Liễu Yên Trần, ngươi thân là người trong chính đạo, lại muốn tương trợ Thiên Long môn đối phó chính đạo, còn ra thể thống gì, thiên lý ở đâu?
Liễu Yên Trần nói:
– Kiếm Vô Ảnh, chính tà bất lưỡng lập, tà phái có người tấn công Thiên Long môn, ta thân là người trong chính đạo, có thể nào không giúp đỡ. Ngươi và Kiếm Vô Cực tấn công, ta không để ý tới, bất quá, Âm Hóa Vũ, Mặc Linh U, Tả Thanh Minh những kẻ tà ma ngoại đạo này, ta nhất định ngăn lại được.
Đang khi nói chuyện, Liễu Yên Trần đã đến bên ngoài hộ sơn đại trận của Thiên Long môn, Long Thiên Du hét lớn một tiếng:
– Thả cho nàng tiến đến!
Vả lại không có Liễu Yên Trần, trận pháp sớm muộn cũng sẽ bị phá. Vậy không bằng đánh cuộc một phen, nếu Liễu Yên Trần thực sự là đến đây tương trợ, vậy đối phương sẽ không thể công tiến vào được. Nếu Liễu Yên Trần là cố tình nói dối, mục đích chân chính là tấn công Thiên Long môn, thả nàng tiến đến cũng bất quá chỉ là chuyện sớm một chút công phá trận pháp mà thôi.
Trong đại điện Thiên Long môn, đám Vương giả Thiên Long môn chủ nhận được lệnh, nhất thời mở ra trận pháp khí cương ở trước người Liễu Yên Trần, Liễu Yên Trần chợt lóe mà vào, không có bị bất cứ sự ngăn trở nào.
– Long huynh, Âm Hóa Vũ, Mặc Linh U, Tả Thanh Minh giao cho ta đến đối phó, ta thân là người trong chính đạo, chống đối tà phái ma đạo, đây là bổn phận của ta.
Liễu Yên Trần nói.
– Được, Long mỗ đa tạ.
Long Thiên Du cảm kích nói, không hề để ý tới ba người Âm Hóa Vũ, Mặc Linh U, Tả Thanh Minh nữa, mà chỉ đáp lại công kích của Kiếm Vô Ảnh.
Một đấu một, Long Thiên Du ở trong trận pháp đơn giản liền đem công kích của Kiếm Vô Ảnh hóa thành vô hình.