Lúc này Mộ Thiên Tuyết nói với Lâm Minh:
– Ma thủy Đại Thế Giới cường giả như mây, hơn nữa ma tộc chiếm đa số, tình huống thập phần hỗn loạn, không phải cường giả không dám ra ngoài, chuyện giết người cướp của quá phổ biến, tán tu và tiểu tông môn bảo vệ tính mạng không dễ dàng, tu hành càng gian nan, mà bọn họ không có thân gia du lịch vũ trụ, cho nên có thể gia nhập Thiên Minh Đại Thánh Địa với bọn họ mà nói là chuyện đáng mừng, ít nhất an toàn không lo, hơn nữa cho dù là truyền thừa gân gà của Thiên Minh Đại Thánh Địa với bọn họ mà nói vô cùng trân quý, bọn họ rất nhiều người còn không có truyền thừa.
– Như vậy…
Lâm Minh cảm khái, võ giả tầng dưới chót của Thần Vực sinh tồn đúng là gian nan, tưởng tượng Mục Thiên Vũ cùng Tần Hạnh Hiên trải qua chắc chắn vô cùng khó khăn..
Vì vậy trên mặt Lâm Minh hiện ra biểu lộ chờ mong, nhìn tên thanh niên đầu trọc nói ra:
– Kính xin sư huynh chỉ dẫn nhiều hơn!
Nhìn thấy Lâm Minh biểu hiện như vậy, tên thanh niên đầu trọc rất hài lòng, vẫy tay một cái, nói:
– Ân, theo chúng ta đi, hôm nay xem như ngươi vận khí tốt, trước mang theo ngươi.
…
Lâm Minh thân ở trong Ma Thủy Tùng Lâm tìm kiếm Hỗn Nguyên linh căn thời thì sâu trong Thiên Minh Đại Thánh Địa, trong một thế giới bị phong tỏa.
Một người trung niên ngồi trên bệ đá huyết sắc, người này tóc dài đen kịt, dung mạo tuấn tú, thoạt nhìn bộ dáng hơn hai mươi tuổi.
Hắn ngồi xếp bằng trên bệ đá, bệ đá nằm trong một biển hải dương huyết sắc, sóng biển xô vào bệ đá, giọng nước đỏ tươi đặc quánh như máu.
Trong biển này có vô số ác ma, chúng giãy dụa sinh tồn trong biển, gào thét nhức tai, tràng diện bực này khiến người ta run lên.
Mà người ngồi trên bệ đá vẫn không nhúc nhích, giống như một pho tượng đá.
Mỗi thời khắc trung niên tóc dài ngưng tụ ra một đám sương mù, hình thành một thân ảnh hắc bào.
Người này toàn thân khóa trong áo bào màu đen, căn bản không thấy rõ dung mạo. Toàn thân của hắn tỏa ra khí tức quỷ dị, căn bản không giống nhân loại.
– Thiên Minh Tử, đã lâu như vậy bảo ngươi luyện chế Cửu Tinh Thiên Đan mà ngươi còn chưa luyện thành?
Giọng của hắc bào nhân lạnh như băng giống như có thể đông cứng tất cả.
Người trung niên mở mắt ra, lộ ra hai cái đồng tử đỏ tươi như máu, con ngươi của hắn có hai tầng, là trọng đồng trời sinh. Trong truyền thuyết trọng đồng trời sinh đều là nhân vật phong vân, bọn họ có anh hùng, cũng có kiêu hùng.
– Cửu Tinh Thiên Đan…
Khóe miệng Thiên Minh Tử cong lên, nhìn từ bên ngoài Thiên Minh Tử giống như thiếu niên tuấn mỹ, căn bản không giống như lão quái vật sống mười vạn năm.
– Ba mươi sáu ức năm trước có thể giúp nhân loại đột phá đạo cung là Cửu Tinh Cửu Tinh Thiên Đan, há dễ luyện chế như vậy, cho dù ngươi xuất đan phương cổ ra, rất nhiều tài liệu không tìm được, hiện tại thời gian quá ngắn, ta đã chuẩn bị cho ngươi tử môn Hỗn Nguyên đan.
Giọng của Thiên Minh Tử làm cho người nghe như tắm trong gió xuân.
Cửu Tinh Thiên Đan chính là đan dược giúp nhân loại ba mươi sáu ức năm trước mở Đạo Cung Cửu Tinh, nhưng mà Thiên Đạo pháp tắc của Thần Vực áp chế, cho dù luyện được Cửu Tinh Thiên Đan cũng ít có khả năng mở ra Đạo Cung Cửu Tinh.
Nhưng mà vấn đề này với hắc bào nhân không khó khăn, bởi vì bản thân hắn không phải nhân loại.
Hắn muốn Cửu Tinh Thiên Đan cũng không phải vì đột phá Đạo Cung Cửu Tinh…
– Hỗn Nguyên đan… Còn chưa đủ cho ta khôi phục thực lực, ta thông qua Thán Thức Thần Tướng, tự tổn tu vị, nhất định phải có linh đan như Cửu Tinh Thiên Đan mới có thể khôi phục, Thiên Minh Tử, ngươi không nên quên là ai cho ngươi tất cả, năm vạn năm trước bảo ngươi đi cướp lấy ma phương, ngươi đã thất bại, lúc này đây ta không hy vọng có gì ngoài ý muốn.
– Tranh đoạt ma phương thất bại… Không phải nguyên nhân của ta, lúc ấy ta đã nói qua, thời cơ không thành thục, là ngươi cố ý muốn động thủ, mà cao thủ của các ngươi không có thông qua Thán Tức Thần Tướng, chủ lực chỉ có mình ta thôi, dùng lực lượng của ta lúc đó làm sao có thể rung chuyển Giới Vương chứ?
Thiên Minh Tử vươn người đứng dậy, âm thanh đạm mạc.
– Hừ, lúc ấy ma phương tồn tại đã bị một ít người biết, Thiên Vũ Giới Vương ngay từ đầu không chính thức hiểu được giá trị của ma phương, tin tức phong tỏa không nghiêm mật cho nên có đệ tử lộ ra, tới khi ma phương rơi vào trong tay Thiên tôn thì càng không có khả năng cướp lấy, sớm động thủ cũng là bị bất đắc dĩ!
– Việc này đã qua nhiều năm, có bàn lại cũng không được gì, hiện tại việc cấp bách là luyện chế Cửu Tinh Thiên Đan, để cho ta mau chóng khôi phục thực lực, rồi sau đó, ta và ngươi liên thủ tru sát sáu người kia, thánh thần đã tính ra sáu người kia đều là chướng ngại thánh tộc quân lâm Thần Vực, thực tế Lâm Minh, Tiểu Ma Tiên, Băng Mộng ba người, ba người này không tiếc bất cứ giá nào, cũng phải giết chết! Đây cũng là mệnh lệnh cao cấp nhất ta nhận được.
Thiên Minh Tử xùy cười một tiếng, đột nhiên xoay đầu lại, đồng tử đỏ như máu nhìn qua hắc bào nhân.
– Băng Mộng, Tiểu Ma Tiên hai người xuất thân từ Thần Mộng Thiên Cung, Ma Thủy Thiên Cung, giết hai người các nàng khó như lên trời, ta đi chịu chết sao? Ta nhiều nhất giúp các ngươi chém giết Lâm Minh, đây đã là cực hạn của ta.
– Hiện tại ta phân công người âm thầm sưu tầm Hỗn Nguyên linh căn, đồng thời tìm kiếm Lâm Minh, chỉ tiếc hắn một năm trước tiến vào Thần Mộng Thiên Cung, mà phạm vi trăm vạn dặm quanh Thần Mộng Thiên Cung ta không dám phái người giám thị, thế cho nên căn bản tra không được tin tức của Lâm Minh, thậm chí ta còn không biết hắn rốt cuộc có rời khỏi Thần Mộng Thiên Cung hay không.
Lâm Minh cưỡi linh hạm ra khỏi Thần Mộng Thiên Cung không lâu thì trực tiếp thi triển Hư Không Đại Na Di, người của Thiên Minh Tử ở ngoài trăm vạn dặm không có khả năng truy tung, thân ở trong Thần Mộng Thiên Cung, Lâm Minh tuyệt đối an toàn.
Thiên Minh Tử không nghĩ tới, kỳ thật Lâm Minh ở ngay trong Ma Thủy Tùng Lâm, đang cùng đệ tử Thiên Minh Đại Thánh Địa sưu tìm Hỗn Nguyên linh căn.
Lúc này trong Ma Thủy Tùng Lâm sắc trời đã tối, Lâm Minh hộ tống người Thiên Minh Đại Thánh Địa đi vào doanh địa, một ngày tìm tòi không có kết quả gì.
Tuy ban đêm không ảnh hưởng tầm mắt của võ giả, nhưng mà Ma Thủy Tùng Lâm càng thêm hung hiểm, mặc dù đệ tử Thiên Minh Đại Thánh Địa cũng dễ dàng vẫn lạc, phải quay về.