Những lời này, điên cuồng thét lên trong lòng cô.
Ánh mắt cô nhìn anh đầy nồng cháy, cô nghĩ, vợ chồng bọn họ đồng lòng, Cố Thành Trung nhất định tự có cách của chính mình!
Cố Thành Trung hiểu rõ câu nói đầy thâm sâu này, nhưng Tạ Quế Anh chỉ nghe hiểu những lời trên mặt chữ.
Cô âm thầm kinh ngạc, không ngờ Hứa Trúc Linh lại từ bỏ dễ dàng như vậy, cô còn chuẩn bị rất nhiều cái cớ mài Bây giờ xem ra, Hứa Trúc Linh thật sự không chịu nổi một kích này!
“Thế thì tốt, nếu như cô thật sự thảm như vậy, người ngoài cũng sẽ bàn tán người họ Cố tôi đây. Thế không dính dáng gì với nhau nữa, rất tốt.”
“Ừ, rất tốt… thế anh ngồi đi!”
Cả quá trình cứ nhìn mãi Cố Thành Trung, lúc đưa thực đơn, cũng không quan tâm đến Tạ Quế Anh.
Dù cho Cố Thành Trung lúc nào cũng chăm sóc cho Tạ Quế Anh, hỏi xem cô muốn ăn cái gì, dặn dò muốn uống nước trái cây ấm.
Nhưng Hứa Trúc Linh dường như không nghe thấy, ánh mắt cô cứ mạnh mẽ quấn chặt lấy Cố Thành Trung.
Tạ Quế Anh càng ngày càng không hài lòng, cô nhìn chằm chăm như vậy có lộ liễu quá không?
“Trúc Linh… cô và Cố Thành Trung đã quyết định cắt đứt thì hãy cắt đứt một cách sạch sẽ đi. Lần này làm cho truyền thông náo nhiệt như vậy, chúng tôi mới đến đây. Hy vọng lần sau sẽ không có lần thứ hai, tôi cũng hy vọng hai người đến với nhau vui vẻ thì cũng chia tay nhau trong yên bình, trước mặt truyền thông mong cô ăn nói tốt một chút.
“mm Hứa Trúc Linh không hề liếc nhìn cô ta một cái, vỗn dĩ không hề nghe thấy cô ta đang luyên thuyên cái gì.
Tạ Quế Anh đợi mãi vẫn không nhận được câu trả lời, sắc mặt đỏ lên, xem cô như không khí sao?
“Hứa Trúc Linh?”
Cô ta nói to hơn.
“Phục vụ?”