– Ngươi bớt giả bộ hồ đồ với ta chút đi! Phí Chi Đồ hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi cho là người khác không biết chuyện này sao? Ngươi cho rằng mình làm thần không hay quỷ không biết ư? Dương Khai nhướng mày, cảm thấy hắn dường như không giống như là ông ta đang gạt mình, vội vàng làm ra bộ dáng khiêm tốn thỉnh giáo:
– Xin tiền bối đem lời nói rõ một chút. Phí Chi Đồ cười lạnh hắc hắc nói:
– Ân oán giữa ngươi cùng Tạ Hoằng Văn rất nhiều người đều biết. Lần trước Lưu Viêm Sa Địa mở ra, Tạ Hoằng Văn cố ý mang hai tên Tạ gia thánh vương cảnh đệ tử đi vào trong đó, chính là vì tìm ngươi báo thù, cũng là chuyện rất nhiều người biết. Nhưng sau khi hắn đi vào lại không xuất hiện, rõ ràng đã chết ở Lưu Viêm Sa Địa!
– Lưu Viêm Sa Địa nguy cơ trùng trùng, hắn cho dù chết bên trong, có quan hệ gì với ta? Dương Khai thần sắc lạnh nhạt, lên tiếng phủ nhận.
– Vậy ngươi có biết được Ảnh Nguyệt Điện có một loại bí thuật, có thể từ trưởng bối thi triển trên người vãn bối hay không? Một khi tên vãn bối đó gặp phải bất trắc, bí thuật sẽ chuyển dời đến trên người của kẻ độc thủ. Chẳng những trên người của Tạ Hoằng Văn có bí thuật này, trên người Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi những đệ tử tinh anh đó đều có.
Bổn thành chủ nói như vậy, ngươi có phải biết rõ cái gì rồi hay không? Dương Khai vẻ mặt kinh ngạc. Nếu như lời của Phí Chi Đồ không lừa hắn, vậy đã nói rõ trên người hắn nhất định là có loại đó bí thuật đó đời đến. Chuyện mình giết chết Tạ Hoằng Văn chỉ sợ cũng sớm không phải là bí mật gì.
– Tạ gia một mực không động thủ với ngươi, không ngoài hai nguyên nhân, một là kiêng kỵ Tiền Thông, hai là sau khi ngươi từ Lưu Viêm Sa Địa trở về, liền rất ít lộ diện. Bên trong Long Huyệt Sơn của các ngươi lại cấm chế tầng tầng lớp lớp, Tạ gia cao thủ không thể dò xét bí thuật căn nguyên đến rốt cuộc có ở trên người của ngươi hay không. Nhưng chỉ cần ngươi rời khỏi Long Huyệt Sơn một lần, chuyện ngươi giết chết Tạ Hoằng Văn sẽ bại lộ. Phí Chi Đồ cười nhẹ một tiếng hắc hắc nói:
– Chỉ cần ngươi có thể cùng bổn thành chủ đi một chuyến như vậy, ta chẳng những có thể giúp ngươi xua tan bí thuật như giòi đục xương chân đó, còn có thể đáp ứng ngươi, ngày sau Tạ gia sẽ không tìm Long Huyệt Sơn của ngươi phiền toái. Thậm chí có thể khôi phục quan hệ giao dịch giữa ngươi cùng Ảnh Nguyệt Điện trước kia, chút lợi ích này khá lớn chứ?
Vào lúc ông ta nói chuyện, Dương Khai đã thi triển ra thần niệm tự thân, ở bên trong thân thể kiểm tra, một lát sau, sắc mặt của hắn trở nên khó coi. Trong cơ thể mình, không biết khi nào xuất hiện thêm một đạo năng lượng hơi yếu.
Cổ năng lượng này giấu ở chỗ sâu trong cơ thể, nếu không phải từng tấc tra xét, chỉ sợ thật đúng là phát hiện không được. Mặc dù chiếm được Phí Chi Đồ nhắc nhở, hắn cũng liên tiếp kiểm tra ba lần, mới phát hiện đạo năng lượng đó tồn tại. Xem ra đây là loại bí thuật có thể di dời của Ảnh Nguyệt Điện, quả nhiên đủ ẩn núp. – Ngươi có thể tìm được sao?
Phí Chi Đồ ngạc nhiên nhìn hắn, tuy rằng Dương Khai không nói gì, nhưng ông ta cũng từ trong biểu lộ biến hóa của đối phương nhìn thấu một chút đầu mối. Loại bí thuật này cực kỳ ẩn núp, theo ông ta biết, bí thuật trên người Tạ Hoằng Văn là do Tạ Lệ gieo.
Tạ Lệ có phản hư lưỡng tầng cảnh tu vi, mặc dù là võ giả cấp ngang hàng, cũng không nhất định có thể phát hiện dấu vết của bí thuật đó. Nhưng tên thánh vương tam tầng cảnh trước mặt này, sao làm được như vậy? Phí Chi Đồ không khỏi tắc lưỡi lấy làm kỳ, âm thầm hoài nghi đối phương có phải mượn oai của bí bảo gì hay không. Dương Khai lại không trả lời lời ông ta, thử dùng Ma diệm tự thân bao quanh đạo năng lượng hơi yếu đó, luyện hóa nó.
Hắn bất ngờ phát hiện năng lượng này tuy rằng rất hơi yếu, nhưng luyện hóa lại vô cùng khó khăn, ít nhất cũng phải tiêu tốn vài ngày, mới có thể hoàn toàn tiêu trừ. Nhưng mà nếu đã tìm được rồi, Dương Khai sẽ không vội vàng. Hắn trầm ngâm một chút, thần sắc nghiêm nghị nhìn Phí Chi Đồ nói:
– Đề nghị vừa rồi của tiền bối, ta đồng ý một nửa!
– Một nửa sao?
– Không sai, sau chuyện này, Long Huyệt Sơn có thể khôi phục quan hệ mậu dịch cùng Ảnh Nguyệt Điện, nhưng mà phương diện giá tiền đến lúc đó còn phải thương thảo một hai. Về phần Tạ gia… ha ha, vãn bối chỉ có một yêu cầu.
– Nói nghe một chút! Phí Chi Đồ liếc hắn một cái.
– Ân oán giữa ta cùng với Tạ gia, Ảnh Nguyệt Điện không được nhúng tay! Dương Khai nạt nhỏ. Phí Chi Đồ cau mày lại, cực kỳ kinh ngạc. Ông ta vốn tưởng rằng Dương Khai muốn đưa ra yêu cầu khiến Ảnh Nguyệt Điện áp chế Tạ gia, không cho Tạ gia đi Long Huyệt Sơn tìm phiền toái.
Làm gì biết được tiểu tử này khẩu khí không ngờ lớn như vậy, nghe ý tứ trong lời nói của hắn, hắn dường như muốn chủ động đối phó Tạ gia a! Phí Chi Đồ sau khi suy nghĩ minh bạch điểm này, ông ta lập tức lộ ra thần sắc cảm thấy hứng thú.
Tạ gia tuy rằng không tính là gia tộc đứng đầu, nhưng cũng không thiếu cường giả phản hư cảnh, gia chủ lại là phản hư lưỡng tầng cảnh. Với thực lực hiện giờ của Long Huyệt Sơn, có thể cùng họ chống lại hay sao? Tiểu tử hẳn không phải là chưa tỉnh ngủ chứ? Phí Chi Đồ dĩ nhiên không muốn để ý tới ân oán giữa Dương Khai cùng Tạ gia, càng lười đi tưởng tiểu tử này là có phải ăn gan hùm mật gấu hay không, dám thả ra cuồng ngôn như thế, lúc này gật đầu nói:
– Đây không thành vấn đề, chỉ cần Tiền Thông có thể đi ra, ta có thể bảo đảm. Ngươi cho dù tiêu diệt Tạ gia, bên phía Ảnh Nguyệt Điện cũng sẽ không nói gì, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi có năng lực này. Gương mặt của ông ta bộ dáng không coi trọng Dương Khai.
Dương Khai cũng không giải thích với ông ta, thương nghị thỏa đáng, sau khi ước định xong ngày cùng địa điểm hội hợp liền một mình rời khỏi phủ thành chủ. Đợi Dương Khai đi rồi, Phí Chi Đồ mới nhướng mày:
– Không đúng a, tiểu tử này sao không khiến cho bổn thành chủ giúp hắn khu trừ bí thuật căn nguyên trong cơ thể? Chẳng lẽ hắn có biện pháp ư? Phí Chi Đồ suy nghĩ một trận, ông ta chậm rãi lắc đầu, lười đi tốn nhiều tâm tư. Dù sao Tạ gia đã biết Tạ Hoằng Văn là chết trên tay Dương Khai, bí thuật đó khu trừ không khu trừ cũng không sao.
Long Huyệt Sơn, lúc Dương Khai quay trở về cũng không kinh động bất kỳ kẻ nào. Ngày mà hắn cùng với Phí Chi Đồ ước định là sau ba ngày. Dù sao phía hắn còn phải làm chút ít chuẩn bị, hơn nữa cũng không thể bại lộ hành tung, bằng không liền có thể sẽ bị hữu tâm nhân phát hiện.
Thừa dịp ba ngày này, Dương Khai phải luyện hóa cho hết một đạo năng lượng hơi yếu trong cơ thể. Tuy rằng hắn nghe ý tứ trong lời nói của Phí Chi Đồ, loại bí thuật này chỉ là dùng để xác định hung thủ đánh chết đệ tử tinh anh là người nào, nhưng ai biết nó có còn tác dụng nào khác hay không. Vật như vậy tồn ở trong người, Dương Khai cũng không an lòng.
Cũng may Ma diệm có đặc tính không giống bình thường, đều không phải là thánh nguyên trong cơ thể của võ giả bình thường có thể so sánh. Dương Khai lại phối hợp với khí linh hỏa điểu, chỉ hai ngày, hắn đã luyện hóa hầu như không còn một đạo năng lượng đó, sau khi kiểm tra tự thân một lần nữa, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Kế tiếp, Dương Khai triệu tập Dương Viêm, Vũ Y, Thiên Nguyệt cùng hai vị nghệ nhân Thường Khởi Hách An đến đây, cẩn thận dặn dò một phen, để cho bọn họ trong khoảng thời gian này không nên đi ra ngoài, tránh bị người của Tạ gia để mắt tới. Sau khi lấy được bọn họ bảo đảm, hắn mới trở lại Thạch phủ làm chút chuẩn bị. Thật ra cũng không có thứ gì phải chuẩn bị, nhưng thật ra loại viên cầu thánh tinh sau khi từ Thạch Khổi tinh lọc nén ép, Dương Viêm cho Dương Khai không ít.
Loại thánh tinh sản sinh ra ngoài ý này, vô luận là chất lượng hay linh khí nhiều ít tích chứa bên trong, đều không phải là thánh tinh thượng phẩm có thể so sánh. Nó dùng để khôi phục, chữa bệnh, chiến đấu đều có hữu dụng lớn. Dương Viêm đem loại thánh tinh do Thạch Khổi chế tạo ra, gọi là thánh tinh nguyên!