Bởi vì ma phương tồn tại, Lâm Minh có thể dễ dàng nhìn thấy quỹ tích lưu chuyển năng lượng Thần Mộng, còn nhìn rõ ràng hơn đệ tử của Thần Mộng Thiên Cung.
Bản thân ma phương là thiên địa chí bảo do năng lượng “Thần” của vũ trụ ngưng kết thành, nếu quả thật có thể thúc dục ma phương giết địch, sợ rằng Thiên tôn đều bị xoắn giết linh hồn, có bảo vật như thế, dù Lâm Minh chỉ có thể vận dụng chút lực lượng của nó cũng có thể được lợi không ít khi tu luyện thần hồn.
Bất tri bất giác một tầng kết giới như có như không hiện ra chung quanh Lâm Minh, mà Lâm Minh thì lâm vào suy nghĩ lâu dài, quên mất hết thảy. Triệt để tiến vào Thần Mộng pháp tắc.
Hắn giống như cát hút nước.
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, tu luyện không tuế nguyệt, thời điểm Lâm Minh quên mất thời gian thì trăm ngày quá ngăn ngủi.
– Một trăm ngày thời gian đã đến!
Lâm Minh ngồi xếp bằng, bên tai đột nhiên nghe được giọng của bà lão, giọng này có chút bá đạo dã man.
Lâm Minh mở hai mắt ra, ở trước mặt hắn một tầng lưu quang chậm rãi ngưng tụ, dần dần ngưng tụ thành thân ảnh bà lão áo bào xanh, dáng người gầy còm không hợp với quần áo trên người.
Nàng tự nhiên là Uyển Huyễn sư thái.
– Xem hết chưa?
Khóe miệng già nua của Uyển huyễn sư hiện ra đường cong chế nhạo, nàng không cho rằng Lâm Minh thật sự có thể xem xét ngọc giản Thần Mộng.
Lâm Minh lắc đầu, chi tiết nói:
– Không thấy xong.
Thời gin trăm ngày đủ cho Lâm Minh quét qua ngọc giản Thần Mộng, nhưng mà hắn không tự giác lĩnh ngộ Thần Mộng pháp tắc trong ngọc giản, quá trình này hắn không ngừng suy diễn, thời gian một trăm ngày dĩ nhiên là không đủ dùng.
– Hắc hắc.
Uyển Huyễn sư thái xùy cười một tiếng, một bộ ta biết ngay mà.
Uyển Huyễn sư thái cho rằng Lâm Minh chính là có ý đồ bất chính với Thần Mộng Thiên Cung, muốn dụ dỗ thiếu nữ, dù sao nữ tử trong Thần Mộng Thiên Cung mỗi người đều thập phần xuất chúng, hơn nữa nếu như có thể lấy nguyên âm của các nàng còn có lợi thật lớn. Nếu không Lâm Minh làm sao lại đi chọn Thần Mộng pháp tắc không thích hợp.
Nàng không nghĩ ra Thần Mộng vì sao đáp ứng yêu cầu của tiểu tử này, nhưng mà đã Thần Mộng đáp ứng, nàng cũng không thể phản đối, dù sao Thần Mộng mới là chủ nhân chính thức của Thần Mộng Thiên Cung.
– Tốt, ta cho ngươi thêm một trăm ngày, đây là một trăm ngày cuối cùng, ngọc giản Thần Mộng trong Thần Mộng Thiên Cung số lượng cực kỳ có hạn, hai khối kia còn có phục chế phẩm, khối cuối cùng là bản lẻ, ta không có khả năng cho ngươi lấy đi.
Điểm này Uyển Huyễn sư thái ngược lại không phải cố ý làm khó dễ Lâm Minh, bất luận là môn phái nào cũng có tình huống này, truyền thừa thần võ cực kỳ trân quý, phân cho mỗi đệ tử thời gian học tập rất có hạn.
Lâm Minh đã mặc kệ thái độ Uyển Huyễn sư thái, hắn nói ra:
– Ta không vội mà tiếp tục tham ngộ Thần Mộng ngọc giản, một trăm ngày này ta có nhiều chỗ không hiểu, muốn mượn Tàng Thư các của quý cung dùng một lát.
Trước đó Uyển Huyễn sư thái đã nói nếu như Lâm Minh muốn đi Tàng Thư các đọc sách thì nàng tìm người đưa qua, nhưng mà chỉ có Lâm Minh mới hiểu mình cần cái gì, tự nhiên tự mình đi Tàng Thư các mới thuận tiện.
Uyển Huyễn sư thái nhướng mày, vốn muốn cự tuyệt nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gì, chế nhạo nói ra:
– Ngươi muốn đi Tàng Thư các, có thể ah.