“Cá nhân ta nghiêng về Đông Thần.” Vương Điền nói: “Nếu cược thắng thì sẽ tháo gỡ được tình hình ngàn cân treo sợi tóc. Thua cũng chỉ đơn giản là phá vỡ thế cân bằng hiện nay. Còn qua Lâu Phiền đàm phán, bớt đi hơn một trăm nghìn người đúng là giảm được áp lực… nhưng vẫn phải đánh tiếp.”
“Tuy nhiên, xác suất thua cũng rất cao. Chỉ suy đoán về việc thắng hay thua nhìn chung không ổn thỏa.” Anh nói tiếp: “Tốt nhất hãy châm thêm ít lửa cho hoàng gia Đông Thần. Thân Nghiêu buộc phải chết.”
Lương Diệp trầm ngâm quan sát tấm bản đồ lớn kia hồi lâu, mới nói: “Hoàng thái tôn Thân An luôn theo phái chủ chiến.”
“Dẫu gây dựng được tên tuổi rồi nhưng chưa chắc hắn đã có thể bước lên ngôi vị Hoàng đế một cách suôn sẻ.” Vương Điền khẽ cười, nói: “Thiếu gì trường hợp Hoàng đế sửa di chiếu trước khi mất.”
Lương Diệp ngước mắt nhìn anh: “Vậy cử người tới Đông Thần.”
“Ngươi không suy tính cẩn thận sao?” Vương Điền nhìn hắn chăm chú: “Thua là thua sạch đó.”
Lương Diệp chọc bút lông vào vị trí một rìa núi nhỏ trên sa bàn, cười ung dung: “Cược một ván.”
“Ai đi?” Vương Điền nhìn hắn.
Lương Diệp hiểu ý, nhíu mày: “Không.”
“Ngươi tìm được ai phù hợp hơn ta à?” Vương Điền cười giả lả nhìn hắn.
“Ngươi có nói gì thì trẫm cũng không cho phép.” Lương Diệp chùng giọng: “Cục diện Đông Thần khó đoán, bàn lại việc này sau đi.”
“Được.” Vương Điền đồng ý một cách sảng khoái và dứt khoát, vươn tay rút chiếc bút lông kia ra, ném chuẩn về ống đựng bút. Anh phủi bụi trên tay áo rồi cất bước rời khỏi: “Ta về lều trước.”
“Vương Điền.” Lương Diệp duỗi tay tóm được tay áo anh, nhíu mày nói: “Vừa nãy trẫm hành xử thiếu thỏa đáng. Trẫm không cố tình thăm dò ngươi, chỉ bị chỗ độc sót lại khi làm cho giận nóng đầu thôi.”
Tuy lời nói ngượng nghịu nhưng cũng tạm coi là đang xin lỗi.
Mặc dù Vương Điền từng nói với hắn rằng không cần phải xin lỗi vì những chuyện đã làm sai, chỉ cần ngoan ngoãn đứng cho anh đấm một phát là được nhưng hắn vẫn biết xin lỗi thành lời cẩn thận sau khi ăn một đấm, tiến bộ hơn hẳn.
Vì thế, Vương Điền dừng bước, tựa vào cạnh bàn: “Vết thương sâu quá, Lý Bộ không dám khử độc, ta sợ đau nên cũng không làm. Trước khi nổi giận, ngươi không thể mở lời nói một câu tử tế à? Cái miệng mọc ra để làm gì?”
Có vẻ Lương Diệp chưa từng bị ai răn dạy như vậy, hắn nhìn anh chằm chặp với ánh mắt trĩu nặng.
“Ta biết ngươi đa nghi. Thói quen thử người khác đã khắc sâu vào bản năng như việc ăn việc uống.” Vương Điền thở dài: “Ba tháng nay ở Đại Đô, đến nước ta cũng không dám tự tiện uống, ngày nào cũng phải xốc lên tinh thần trên cả tuyệt đối. Chẳng biết dưới gương mặt tươi cười của mỗi người ngoài kia còn khoác thêm mấy tấm da, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng mình. Tại nơi đây, người tốt vẫn bị ép điên được, thế nên ta thấu hiểu cho ngươi… Nhưng Lương Diệp à, thấu hiểu không có nghĩa là ta phải chấp nhận toàn bộ.”
Lương Diệp chun mũi, cầm lấy tay anh. Vương Điền không né, mặc cho hắn nắm.
“Ngươi dốc cạn tâm tư bẫy ta quay lại. Bây giờ ta không đi được nữa, tính mạng gắn chặt với ngươi. Ta nhận thua.” Vương Điền nhấc tay vỗ ngực hắn: “Tuy nhiên, vấn đề giữa đôi ta không nằm riêng ở việc “Ai thua – Ai thắng”. Nếu thực sự chỉ chơi cho vui thì ta tội gì phải liều mạng thu xếp cục diện rối ren giúp ngươi? Lương Tử Dục, ta thương ngươi… ít ra ngươi cũng phải biết thương ta đi chứ.”
Lương Diệp đột ngột siết chặt tay anh, tựa hồ đưa ra quyết định khó khăn nào đó: “… Ta không biết.”
Con người rất khó kiểm soát được bản năng của mình. Lương Diệp cũng vậy.
“Không biết thì học.” Vương Điền vươn tay vuốt ve nửa bên mặt của hắn: “Ta không chỉ giận vì ngươi thử ta, mà giận hơn nữa chính bởi đôi ta đã đi tới bước đường này, ngươi vẫn thử ta bằng cách vụng về như thế. Lương Diệp à, rốt cuộc ngươi tự ti về bản thân đến mức nào rồi?”
Muốn tin nhưng lại không dám tin, vụng về cho Vương Điền biết mình đang thử, cuối cùng vẫn không dám thử thật. Người xưa nay quyết đoán tàn nhẫn vậy mà cũng bắt đầu lo trước trông sau.
Lương Diệp quay mặt đi, nhẹ nhàng cọ khuôn mặt hơi sưng vào lòng bàn tay Vương Điền. Khi định hình lại, hắn thình lình duỗi thẳng cổ, nhíu mày nói: “Trẫm chỉ muốn hù dọa ngươi thôi.”
“Hù dọa cái ông cố nhà ngươi.” Vương Điền giả vờ định đánh hắn. Lương Diệp đanh mặt đứng tại chỗ, không hề trốn tránh.
Cuối cùng, anh vẫn không nỡ đánh thật. Vương Điền nhìn khuôn mặt sưng đỏ của hắn, cảm thấy mình ra tay hơi nặng. Dù sao cũng là một Hoàng đế, lát phải gặp người ta kiểu gì đây.
Anh gãi mạnh mái tóc ẩm của Lương Diệp, thở dài, muốn tìm thứ gì đó cho hắn đắp lên: “Tìm cái khăn chườm…”
Chưa nói hết lời, anh đã rơi vào vòng ôm của Lương Diệp. Hắn ôm rất thận trọng, lạ là đã kiểm soát được sức ôm, chầm chậm vuốt ve eo lưng anh.
Vương Điền ngẩn ngơ, vươn bàn tay lành lặn vỗ về eo lưng hắn: “Sao vậy?”
“… Xin lỗi.” Lương Diệp gian nan giành về hình ảnh nào đó của Vương Điền từ trong ký ức mơ hồ, học theo dáng vẻ anh, cất giọng cứng nhắc, nghe hơi sượng: “Xin lỗi, ta sai rồi.”