“Về sau ngươi hứa hẹn với hắn, sau khi ra khỏi Thiên Lý họa quyển, muốn đi tìm hắn, dẫn hắn về nhà.”
Trọng Vũ chống đỡ trên trán Tô Tô, đem chuyện trong Thiên Lý họa quyển cho nàng xem.
Tô Tô nhắm mắt lại, đoạn ký ức thiếu thốn kia dần dần hiện rõ trong đầu.
Nữ hài phá xác mà ra, nhìn về phía thiếu niên y phục màu đen.
“Ta biết ngươi thích ta.”
Sau khi từ Thiên Lý họa quyển đi ra, Đạm Đài Tẫn không còn mặc y phục màu đen nữa, thì ra bởi vì nàng từng nói hắn mặc bạch y đẹp.
Một câu thật đẹp, bạch y của hắn dính máu hắn, cũng chưa từng cởi. Nàng hứa hẹn với hắn bắt đầu lại, thế nhưng lại quên đi hắn, đả thương hắn, cuối cùng bỏ rơi hắn.
Tô Tô mở mắt ra. Lúc đầu Trọng Vũ cho nàng xem còn mang theo phần do dự, ai ngờ nàng cười cười, nói “Trở về, Trọng Vũ.”
Những việc đã hứa, cũng không thể không làm.
Kỳ Tuyết Nhi tựa trước ngực nam tử, tâm tình hứng khởi.
Tất cả yêu ma không ai không sùng kính Ma Quân, nghĩ đến một lát cùng người kia phiên vân phúc vũ, Kỳ Tuyết Nhi hứng phấn không thôi.
Kỳ Tuyết Nhi tràn ngập ghen tuông nói xấu Tô Tô, dịu dàng nói: “Ma Quân, thiếp sẽ hầu hạ người tố hơn nha đầu kia, cũng không biết Ma Quân hôm qua sao coi trọng nàng ta, nàng ta làm không ít chuyện khiến ma quân không vui nha.”
Tay nàng ta xoay xoay trên đai lưng của Đạm Đài Tẫn.
“Đúng vậy.” Người kia đem hắn đạp một lần rồi một lần.
Kỳ Tuyết Nhi không thấy đôi mắt mà đỏ của hắn hiện lên sự trào phúng, nghĩ là mình nhận được sự khẳng định. Quanh thân Đạm Đài Tẫn là ma khí cường đại, một mặt Kỳ Tuyết Nhi bị ma khí này áp chế thấy khó chịu, một mặt vì Ma Thần cường đại mà lao đến.
Nàng nhẫn nại chịu đựng sự khó chịu, cởi y phục của hắn.
Đạm Đài Tẫn nghiêng đầu tản mạn nhìn xem nàng ta, giống như đánh giá miếng thịt trên thớt gỗ.
Kỳ Tuyết Nhi vừa đụng phải vạt áo của hắn, cửa của tẩm điện Ma Vực bị một người đá văng. Ma khí trong lòng bàn tay hắn trì trệ, nhìn người đến.
Tô Tô đứng ở nơi đó. Thiếu nữ phát hiện hắn đã đeo lên chuỗi ngọc kia, nàng mím môi nhìn hắn cùng Kỳ Tuyết Nhi.
Đạm Đài Tẫn ánh mắt lãnh đạm, không nhúc nhích. Nếu như ở quá khứ, hắn sẽ nghĩ cách để giải thích, nhưng hôm nay, dù sao trong lòng nàng hắn đã quá xấu xa, thêm một chút nữa, cũng không sao.
Kỳ Tuyết Nhi mặt mày phẫn nộ: “Ngươi lại dám tự tiện xông vào điện của Ma Quân! Ma Quân người ti tiện này nhiều lần mạo phạm ngài…a…”
Ngón tay Tô Tô bấm pháp quyết, Kỳ Tuyết Nhi lăn từ ghế đá của Đạm Đài Tẫn xuống dưới. Một đường lăn đến bên chân Tô Tô.
“Ngươi, ngươi” Kỳ Tuyết Nhi kinh hãi nghi hoặc nhìn Tô Tô, rõ ràng tu vi của nàng ta không cao bằng nàng, tại sao lại có thể như vậy.
Tô Tô cười nhẹ nhàng nhìn nàng ta: “Ngươi tự mình ra ngoài, hay để ta giết ngươi?”
Kỳ Tuyết Nhi không khỏi run lên, nàng tay che vết thương trên mặt, quay đầu đáng thương nhìn Đạm Đài Tẫn, chờ đợi Ma Quân vì mình chủ trì công đạo. Thế nhưng ánh mắt của Ma Quân luôn nhìn trên người Tô Tô.
Đạm Đài Tãn lạnh lùng nói với Tô Tô: “Ngươi lại muốn làm gì?”
Mục đích đã đạt được, vì sao còn trở lại? Trên người ta còn có cái gì ngươi muốn sao?
Tô Tô tiến lên mấy bước đến bên cạnh hắn, nàng đem hắn kéo đứng lên khỏi ghế đá, nghiêm túc nhìn xem hắn.
“Đạm Đài Tẫn! Mặc kệ ngươi tin hay không” Tô Tô nói “Hôm đó ta đến Chiêu Hòa thành chính là đến tìm ngươi”
Tô Tô lần đầu tiên nói với hắn như vậy, chính nàng cảm thấy khó mở miệng, nhưng nàng vẫn nói.
Ngón tay đặt trên ghế đá của Đạm Đài Tẫn xiết chặt.
Mỗi câu mỗi chữ của thiếu nữ trước mặt nói: “Ta nhớ được mộng cảnh của Yểm ma đã hứa, ta nói chờ ngươi về. Thế nhưng ở Chiêu Hòa thành ta không giữ được ngươi, ngươi nhập ma. Ta cũng nhớ đến những lời nói bên trong Thiên Lý họa quyển, ta đồng ý với ngươi dẫn ngươi về nhà, ta đã nhớ lại toàn bộ, vậy thì ngươi, ngươi có nhớ rõ lời mình đã nói không?”
Tô Tô hít vào một hơi, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hắn: “Ngươi đồng ý rời khỏi Ma Vực, bắt đầu lại không?”
Đôi mắt màu đỏ của hắn hiện lên hình ảnh của Tô Tô không cảm xúc, hồi lâu dần lạnh xuống.
Đạm Đài Tẫn hững hờ, đem từng ngón tay của Tô Tô đẩy ra.
“Bắt đầu lại?” Hắn cười một tiếng không rõ ý vị nói: “Lê Tô Tô ngươi dựa vào cái gì cho rằng ngươi hơn tất cả những gì ta có hiện tại. Bắt đầu từ cái nào? Là những ngày tháng làm phàm nhân nhu nhược vô dụng, hay kà trở về làm đệ tử Tiêu Dao tông làm người ngày ngày vẩy nước quét nhà bị người ta sai sửa?”
Đạm Đài Tẫn như là nghe thấy chuyện gì đó buồn cười vô cùng, không nhịn được cười ra tiếng.
“Ừm? Hoặc là ngươi cho rằng ta bởi vì ngươi, không làm Ma Quân nữa, ngược lại làm chó bên cạnh ngươi vẫy đuôi mừng chủ, trông mong một cái ngoái nhìn từ ngươi. Ngươi làm sao lại quên, trong lòng ta…” Hắn dùng giọng điệu tàn nhẫn nói bên tai nàng “Ngươi từ đầu đến cuối, luôn lừa gạt ta.”
Đạm Đài Tẫn nhìn vào mắt nàng ánh sáng từng chút từng chút một bị hắn dập tắt. Ngón tay của Tô Tô bị hắn đẩy ra, rơi từ trên không xuống.
“Chàng gạt ra” Tô Tô mím mím môi, nói “Nếu đúng như những gì chàng nói, chàng vì sao không vạch trần ta, vì sao lại mang chiếc nhẫn dùng để mở kết giới cho ta?”
“Về phần chiếc nhẫn, ngươi có mạng cầm được, nhưng có toàn mạng trở ra từ cấm địa hay không, là một chuyện khác” Ngữ điệu của hắn chuyển sang lạnh lẽo “Người đều thay đổi, huống chi là ma, ngươi cho rằng hiện tại bản tôn còn cần ngươi sao?”
Trảm Thiên kiếm hiện ra trong tay hắn: “Đến địa bàn của bản tôn tổn thương bản tôn, ngươi không khỏi quá làm càn đi”
Sát ý giữa bọn họ lan ra, Trọng Vũ không nghĩ đến khi Tô Tô trở lại tìm Đạm Đài Tẫn sẽ có kết quả như vậy. Tiếng đàn của Trọng Vũ rung động thúc giục Tô Tô mau chóng rời đi.
Trảm Thiên Kiếm có thể giết thần. Hắn thật sự muốn giết ngươi.
Tô Tô lùi lại một bước. Đôi mắt màu đỏ của Đạm Đài Tẫn lạnh băng nhìn Tô Tô, Trọng Vũ vừa ra, lấy máu để tế điện.
Mi dài Tô Tô run rẩy, lắc đầu: “Tất cả đều là trêu đùa?”
Hắn không nói.
Tô Tô nhìn hắn, không nói tin, cũng không nói không tin, thân hình càng lúc càng mờ nhạt, biến mất trong tẩm điện.
Kỳ Tuyết Nhi trên đất đến bên cạnh Đạm Đài Tẫn, bất định nói: “Ma Quân, người cứ như vậy bỏ qua cho ả ti tiện kia sao? Nghe những lời ả vừa nói, không phải chúng ta là người của Ma Vực sao?”
Đạm Đài Tẫn bình tĩnh hỏi “Ngươi vừa bảo nàng là cái gì?”
Kỳ Tuyết Nhi cuối cùng cũng cảm thấy không thích hợp, bỗng nhiên quay đầu, trong thấy đôi mắt đỏ ngầu.
Nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi, cảm giác nguy cơ mách bảo là nàng tự cho mình thông minh.
Sau một khắc, Kỳ Tuyết Nhi nhìn thấy người trước mặt cười nhìn nàng.
Nụ cười thiếu niên tinh khiết, nếu không phải đang cầm thanh Ma Khí, Kỳ Tuyết Nhi thậm chí cho rằng hắn là một người phàm nhân bình thường đang thẹn thùng.
Nàng che bụng mình, máu tươi rơi tí tách, từ trong miệng chảy ra.
“Cứu…cứu…” Kỳ Tuyết Nhi rốt cuộc cũng không thể nói một câu đầy đủ.
Máu tươi đầy tay Đạm Đài Tẫn, vuốt vuốt Ma Đan màu tím.
Hắn cười hỏi nàng: “Tư vị của việc này thế nào?”
Trảm Thiên kiếm xuyên qua thân thể của Kỳ Tuyết Nhi, nàng hoá thàn một tia ma khí, lặng yên không một tiếng động nhập vào Huyền Hồi trận.
Đạm Đài Tẫn quay người, một lần nữa ngồi vào vương toạ băng lãnh cô độc.
Hắn nhìn tẫm điện, thất thần nói: “Nàng nói với ta những lời ấy sớm một chút thì tốt biết bao!”
Hắn vươn tay, chạm lấy khoảng không, ôn nhu lại ngại ngùng cười.
“Ta đồng ý.”