Nhã Tịnh nhếch môi, đâu phải một hai người. Là ba người, cả tên rùa rụt cổ kia nữa.
– Tiểu Bảo, sau đọc ít thoại bản cẩu huyết thôi! Đối với tư duy trẻ con, không tốt!
Tiểu Bảo nghe xong liền bĩu môi, cái gì mà đối với trẻ con không tốt chứ! Không phải chỉ vì mẫu thân suốt ngày ngây ngây ngốc ngốc, tiểu Bảo vì lo lắng mới nghiên cứu tình yêu người lớn hay sao?
– Hài nhi không có học thói xấu, Diễm An tỷ cũng nói! Nếu không được gả cho người mình yêu, tỷ ấy thà cả đời sống cô độc!
Nhã Tịnh im lặng, Khánh vương đã ký hiệp ước hòa bình với Tư Đồ quốc. Hôn nhân lần này, không thành không được. Thà rằng nếu Lang Minh Triết không bứt dây động rừng, đem quân tràn tới hẳn phụ thân cũng sẽ không làm như vậy.
Nghe tiếng gõ cửa, Nhã Tịnh tiến ra liền thấy một nhành hoa bên cửa. Bên dưới có thêm một tờ giấy, đem chúng mở ra nàng có chút kinh ngạc.
“Ta thấy mai nở, ngỡ hồng nhan.
Đem tâm tử gửi theo, mong nàng thấu.
Bỏ lỡ một lần, lỡ một đời.
Day dứt tựa trời tuyết, lạnh tâm can.”
Hẳn là do Dạ Nguyệt Tu Kiệt viết, chữ cũng là của hắn. Nàng nhận lấy mai, kêu người đem bình tới nhẹ cắm vào nước. Xuân sắp tàn nhưng mai vẫn nở, dưới đình nước trong cá quẫy đuôi. Mèo nhẹ vang tiếng, chẳng át đi cầm sư tỏ lòng
Nhã Tịnh men theo tường trắng, tới nơi nhạc vang. Tư Đồ Kha Luân ngồi đó, gảy lên bài hát nàng từng chơi. Có vẻ tiếng động lớn làm hắn dừng lại, nhìn qua nàng hắn có chút ngại ngùng.
– Phu nhân, ta từng nghe nàng đàn liền yêu thích giai điệu này. Trước giờ đều cố gắng luyện tập, nàng có thích hay không?
Nhã Tịnh gật đầu đi tới, nhìn hắn liền mỉm cười.
– Ta rất thích, cảm tạ người! Nhưng bây giờ, người gọi ta là phu nhân còn quá sớm! Chúng ta vẫn chỉ đang đính ước mà thôi!
Tư Đồ Kha Luân có chút thất vọng, nhìn nàng vẫn đang bước tới gần mình. Nhã Tịnh khẽ cười, nhìn ánh mắt thất vọng kia nàng có chút không biết nói gì hơn. Cũng chỉ còn một tuần nữa, nàng sẽ trở thành phu nhân của hắn rồi.
– Đúng rồi, sau khi chúng ta thành thân, người sẽ được phong Lạc vương sao? Ta nghe tùy tùng của người có nói.
– Đúng vậy, vì ta rút lui triều chính nên được phong Lạc vương. Sẽ là cầu nối lưu thông giữa Khánh quốc cùng Tư Đồ quốc!
Nhã Tịnh gật đầu, nếu như vậy thì không có gì quá khó khăn.
– Được, ta hiểu rồi!
– Hôm nay ta thấy có quán thịt khô mới mở, muốn cùng nàng đi nhưng nghe nàng đang chuẩn bị hôn sự. Ta đã mua về đây cho nàng rồi!
Nghe Tư Đồ Kha Luân nói, Nhã Tịnh nhìn cái bụng đã có chút thịt dư của mình phiền não.
– Huynh lúc nào cũng vậy, cứ hễ gặp liền đưa ta đồ ăn! Ta sắp mập thành heo rồi!
Tư Đồ Kha Luân khẽ cười, hắn sẽ không nói cho nàng rằng hắn muốn nàng béo lên như vậy. Càng dễ thương! Hắn chẳng sát phạt như Lang vương, chẳng trầm ổn và lạnh lùng như Dạ Nguyệt, hắn chỉ có một mực ôn nhu, tinh tế và nuông chiều nàng. Đôi khi, Nhã Tịnh nghĩ bản thân sắp bị chiều cho hư tới nơi rồi! Ngay cả tiểu Bảo cũng không nỡ nhìn thẳng!
Khi nàng về lại phòng, toàn bộ huynh đệ đã tụ họp đầy đủ. Diễm An, Lưu sư phụ ngay cả Ý Hiên cũng đều mang quà tới.
– Mọi người tới thật sớm, vậy ta có thể bóc quà trước hay không?
– Người nhầm rồi, cái này chúng ta cho tiểu Bảo kìa! Người lớn rồi, đòi quà gì chứ!
Lưu sư phụ tiến lên nói, Nhã Tịnh liền bày ra bộ dáng bi thương.
– Có phải sư phụ hết thương con rồi không?
Nhìn nàng diễn tới quen, Lưu sư phụ liền thở dài.
– Khi tới đây chúng ta thấy binh lính Lang quốc đang dần tiến tới kinh thành rồi. Hẳn bọn chúng sẽ dựng lều ngoài thành, mối hôn sự này chắc chắn hắn sẽ phá. Nếu vậy, chúng ta tặng quà cưới hay không, không phải cũng không khác biệt sao?
Thu lại nét diễn trên mặt, nàng tặc lưỡi. Chút nữa đã khóc được rồi. Đem một túi giấy đưa cho Diễm An bên cạnh, nàng nhếch môi cười.
– Ngày thành thân nhất định phải diễn ra rồi, đương nhiên đồ nhi sẽ không cho kẻ nào phá đám. Dù hắn có là người mà đồ nhi từng quen đi nữa.
Diễm An nhận lấy túi giấy, đưa mũi lên ngửi liền kinh ngạc. Bên kia, A Hoa cũng đi tới.
– Bẩm công chúa, Lang vương đã tới kinh thành. Người có ngỏ lời mời công chúa gặp riêng.