“Tướng quân, Nhiếp chính vương đến, đang chờ tướng quân ở sảnh ngoài.” Thị vệ ngoài cửa hướng Tư Đồ Kình Vũ hô.
Tư Đồ Kình Vũ hơi ngây người, bị ám vệ bắt được lỗ hổng, đối với Tư Đồ Kình Vũ chính là một chưởng, Tư Đồ Kình Vũ đau đớn kêu rên một tiếng, ôm ngực, lau một ít bọt máu nơi khóe miệng, mắt lạnh nhìn Ninh Thư và ám vệ, “Thật tốt, thật tốt.”
Ám vệ trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra ngoài, chạy.
Tư Đồ Kình Vũ nhìn thoáng qua Ninh Thư, liền xoay người rời đi.
Ninh Thư vỗ vỗ ngực, nói: “Cuối cùng cũng tránh thoát một kiếp.”
“Tiểu thư a, chúng ta rời khỏi nơi này đi, thật sự quá nguy hiểm.” Sắc mặt Nguyệt Lan trắng bệch nói.
Ninh Thư thở ra một hơi thật dài.
Không lâu sau, một nha hoàn tới nói với Ninh Thư: “Tướng quân kêu ngươi ra sảnh ngoài, Vương gia muốn gặp ngươi, tướng quân nói, ngươi ăn mặc lôi thôi một chút.”
Lạc Quân Diễm muốn gặp nàng?
Ăn mặc lôi thôi một chút?
“Nguyệt Lan, tới trang điểm cho tiểu thư ngươi, làm cho muốn đẹp bao nhiêu liền đẹp bấy nhiêu.” Ninh Thư hướng Nguyệt Lan nói.
Nguyệt Lan lập tức nói: “Ân.”
Nguyệt Lan hi vọng người Nhiếp chính vương kia có thể mang tiểu thư rời khỏi nơi này.
Tiểu nha hoàn nghe thấy Ninh Thư nói như thế, vội vàng nói: “Tướng quân nói với ngươi ăn mặc lôi thôi một chút, tốt nhất trên mặt bôi chút tro.”
Ninh Thư và Nguyệt Lan đều không để ý tới nàng, dưới sự khéo tay của Nguyệt Lan, Ninh Thư nhìn khuôn mặt của mình, tùy tiện thay đổi một chút như thế, lại xinh đẹp đến không dám nhìn thẳng.
Ninh Thư cảm thấy chính mình đều phải bị khuôn mặt này mê hoặc.
Tiểu nha hoàn ngơ ngác mà nhìn Ninh Thư, ngay sau đó lắc đầu nói: “Ngươi không thể làm như vậy, tướng quân sẽ giết ngươi.”
“Không có việc gì, dẫn đường đi.” Ninh Thư kẹp chặt cái mông của mình, không cho vòng eo của mình vặn vẹo lên, cao quý lãnh diễm đi về hướng sảnh ngoài.
Ninh Thư bước vào sảnh ngoài, bầu không khí không phải thực tốt, Tư Đồ Kình Vũ lạnh một khuôn mặt, Lạc Quân Diễm cười như không cười, giữa hai người nói chuyện rất không thoải mái.
Trông thấy Ninh Thư tiến vào, Tư Đồ Kình Vũ và Lạc Quân Diễm đều ngơ ngẩn, ngay sau đó mặt Tư Đồ Kình Vũ liền biến đen, hắn hiểu rõ Nhiếp chính vương vì Mộc Yên La mà đến, bảo nàng ta đừng quá lộ mặt, hiện tại cư nhiên lại trang điểm xinh đẹp như thế.
Thanh lãnh lại vũ mị, trang dung tinh xảo, trong lòng Tư Đồ Kình Vũ đều là nồng đậm tức giận, ánh mắt nhìn Ninh Thư giống như đang nhìn con mồi vậy, tựa hồ ngay sau đó liền muốn xé nát Ninh Thư.
Lạc Quân Diễm nhìn thấy Ninh Thư, trong mắt tràn ngập kinh diễm, ánh mắt bá đạo mà triền miên, còn có một loại quyết tâm nhất định phải có được.
Không nghĩ đến nữ nô này lại xinh đẹp như thế, quả thực là khuynh quốc khuynh thành, khó trách Tư Đồ Kình Vũ không muốn tặng nàng cho hắn.
“Khụ khụ, ngươi còn nhớ bổn vương sao?” Lạc Quân Diễm mở miệng hỏi, đi đến trước mặt Ninh Thư, trên người mang theo một cỗ long duyên hương, còn mang theo hơi thở cường thế của nam nhân, khiến cho lòng người rung động.
Trang phục hiện tại của Ninh Thư rất cao quý lãnh diễm, nhưng khi mở miệng chính là thanh âm vô cùng thô dát, “Ngươi là ai?”
Lạc Quân Diễm nghe thấy thanh âm thô dát như thế, sững sờ, cảm giác không khỏe lắm, người xinh đẹp như vậy, nên có một thanh âm nhu hòa, mềm mại như nước, vũ mị đa tình, uyển chuyển du dương…
“Giọng nói của người sao lại thế này? Từng chịu tổn thương?” Lạc Quân Diễm cau mày hỏi, “Không cần lo lắng, bổn vương sẽ giúp ngươi chữa khỏi cổ họng.”
Ninh Thư nhướng mày, không nói gì.
Lạc Quân Diễm thấy Ninh Thư không nói lời nào, ân cần nói: “Ngươi đã quên, bánh bao, ngươi còn nhớ
chuyện bánh bao không? Chúng ta từng gặp ở tiệm bánh bao.”
Ninh Thư bĩu môi, thời điểm ở tiệm bánh bao, nàng căn bản không có chút hình tượng, Lạc Quân Diễm làm sao lại xác định đó là nàng?
Quả nhiên là nhìn trúng vẻ đẹp của Mộc Yên La, nhưng sau khi đạt được thì vứt bỏ như cọng rơm cái rác, cường bạo, ngược tình, không có gì là không chơi, cơ bản thời điểm Mộc Yên La tới đại di mụ chính là thời gian chuyên chúc của Lạc Quân Diễm, khẩu vị thật sự quá đặc biệt.
“Ngươi lui xuống.” Tư Đồ Kình Vũ hướng Ninh Thư lạnh lùng nói.
Ninh Thư vẫn không nói gì, Lạc Quân Diễm mở miệng nói: “Tư Đồ Kình Vũ, hôm nay bổn vương tới đây là muốn mang nàng đi.”
Tư Đồ Kình Vũ cười lạnh, “Vương gia, hiện tại nàng là người của bổn tướng quân, ngươi kiên quyết muốn đoạt sao?”
A ha ha, bây giờ là muốn tranh đoạt nàng sao?