Anh ta cảm động đến mức sắp khóc, tý nữa là quỳ xuống lạy xem cô là phật tổ giáng trần.
Khúc Yên bị hành động lố lăng đó doạ sợ. Anh ta bảo cô nếu có sai thì nhớ hỏi là sai ở chỗ nào để anh ta sửa lại. Rất nhanh sau đó anh ta liền đi xuống thang máy làm công việc khác.
Khúc Yên từ từ bước vào, không khí trong phòng có mùi tử khí lạnh lẽo, Khúc Yên khẽ rùng minh một cái. Thẩm Tây Thừa vẫn ngồi đó làm việc vốn không thèm ngẩn đầu lên xem ai vừa vào, căn phòng không rõ vì sao lại trở nên quỹ dị như thế này.
Cô vòng qua bàn làm việc, cảm nhận sự lạnh lẽo toát ra từ trên người anh. Cô mềm giọng nói:”Chú Thẩm..cái này của chú. Chú xem đi ạ.”
Cô đặt bìa trình kí có văn bản mà Lục Thành vừa sửa lại vài lỗi, cô vừa đặt lên bàn anh liền dùng tay đẩy lại sang cô. Tỏ ý không muốn đọc.
Khúc Yên kiên nhẫn đẩy phần văn bản đến cạnh laptop của anh. Lại bị anh thô bạo đẩy trở lại.
Khúc Yên gọi anh, đưa ra đề nghị muốn tham dò anh:”Chú Thẩm, hay mình đi ăn đi.”
Thẩm Tây Thừa im lặng, chóng tay trên tay vịn tập trung xem số liệu trên màn hình.
Khúc Yên nghiên đầu gọi tên anh:”Tây Thừa..”
Anh thờ
Cô nhìn gương mặt không cảm xúc của anh lại mềm giọng hỏi:”Thừa Thừa?.”
Anh vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, phất lờ lời nói của cô.
”Không để ý đến em thật sao?” Cô hỏi.
Ai đó ngồi trên ghế vẫn im lặng.
Cô nghiên đầu tiến gần tới anh, muốn thơm vào má anh một cái.
Bất ngờ anh lại cử động, né tránh nụ hôn của cô đứng dậy đi lấy đồ ở kệ tủ.
Khúc Yên không nản lòng mà đi theo sau lưng anh, nhìn anh lấy tài liệu lại hỏi:”Có cần em làm gì không?”
Thẩm Tây Thừa không quan tâm mà chăm chú tìm kiếm, sau đó cầm một hợp đồng giao dịch mà mình vừa mới cất hôm qua. Sau đó quay người đem đến bàn làm việc dùng bút kí tên nào.
Chữ kí xinh đẹp như phượng múa được kí xuống giấy trắng, cô cầm văn bản trong tay đưa về phía anh:”Chú tiện thì xem luôn đi ạ?”
Lần này Thẩm Tây Thừa nhận lấy, vẫn cố tình làm ngơ trước sự tồn tại của cô, Khúc Yên có cảm giác mất mát nhưng cũng không nói gì, chót mũi hơi cay cay có chút uất ức vì bị anh xem nhẹ.
Anh kí tên vào văn bản để sang một bên, Khúc Yên cúi thấp đầu gượng gạo nói sẽ đem cho Lục Thành. Chưa mở được cánh cửa đã bị một cánh tay kéo người cô ép sát vào bức tường.
Khúc Yên đầu óc hơi choáng chưa kịp nói gì thì đã bị dáng người cao lớn của anh chèn ép, sự áp bức cùng nguy hiểm bao lấy xung quanh Khúc Yên.
Bàn tay to lớn anh bóp lấy miệng cô, cúi xuống bắt đầu hôn.
Anh nhịn hết nổi rồi!