Bốn mắt nhìn nhau, người cụp mắt xuống trước là Đường Vũ Huyên.
“Trò chơi này nghe hay đấy, nhưng Liên Ngao, em có một điều kiện bổsung.” Cô ta dịu giọng: “Em muốn vợ anh sẽ là người đầu tiên được xemclip đó, suy nghĩ này khiến em quá hưng phấn”.
Đáp lại cô ta là một khoảng im lặng.
Cô ta nhướng mày, đặt tay lên vai anh: “Sao? Sợ rồi hả?”.
Anh bỏ tay cô ta xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, từ tốn nói: “Trò chơi sẽ bắt đầu vào giờ đúng, bây giờ vẫn còn cách thờigian bắt đầu 7 phút”.
Khi còn khoảng 1 phút, chiếc máy quay được đặt ở vị trí có thể bắt đượchình ảnh chuẩn xác nhất. Hai chiếc bàn bida được kê sát nhau, dựa vàotường. Dưới đề nghị của Hoắc Liên Ngao, cộng thêm lớp thảm làm bằng dagấu đen, nó trở thành một chiếc giường đôi. Đèn được tắt hết, thay vàođó là ánh nến.
Dưới ánh nến, chiếc cốc thủy tinh được đổ đầy nước, viên thuốc trắngđược bỏ vào cốc, nó tan ra rất nhanh. Còn chưa chìm hẳn đã biến thànhnhững bọt khí. Dưới tác động của dòng nước, bọt khí không ngừng nổi lêntrên, trong chớp mắt đã tan biến.
Bàn tay đặt trên cốc cực kỳ đẹp. Chiếc cốc được giữ thăng bằng trongkhông trung, sau khi xoay 180 độ thì di chuyển tới trước mặt người đànông.
Người đàn ông không đỡ.
“Mau lên, Liên Ngao, tay em mỏi quá.”
“Vũ Huyên, hình như cô quên mất một chuyện. Nghe nói mỗi khi trò chơibắt đầu, các người đều sẽ có một khẩu hiệu riêng để thể hiện sự trungthành với trò chơi.”
Lát sau.
“Tôi là người khởi xướng trò chơi, tôi thề đến chết sẽ tuyệt đối trung thành với quy tắc trò chơi.”
Đúng 10 giờ, chiếc cốc không được đặt sang một bên. Máy quay bắt đầukhởi động điều chỉnh chức năng. Chiếc đồng hồ cát cổ được đặt dưới ánhnến lung linh, hạt cát đầu tiên rơi xuống cũng là lúc hai tiếng của tròchơi bắt đầu.
Ánh nến soi vào bóng hình hai người, bóng họ hắt lên tường. Một lát sau, họ bắt đầu quấn lấy nhau.
…
Khang Kiều đã mơ một cơn ác mộng. Cụ thể giấc mơ là gì cô không còn nhớrõ, có thể nhớ được là giây phút cuối cùng trước tỉnh mộng, dường như có một bàn tay chọc vài cái rất mạnh lên trái tim cô. Đó là đôi tay củamột người phụ nữ, tay rất đẹp, hơn nữa lực rất mạnh.
Trái tim co rút thế là cô tỉnh lại.
Giây phút vừa tỉnh giấc, cô đặt tay lên ngực, cảm nhận được ở vị trí đó vẫn còn lại chút tê dại.
Mở mắt ra, Khang Kiều nhớ lại lúc này có lẽ mình đang ở trong phòngbệnh. Cô tìm kiếm Chu Tùng An. Anh ấy đang nằm yên ổn trên giường.
Lật người lại, Khang Kiều tìm di động của mình. Không có cuộc nào gọitới. Hoắc Liên Ngao đáng chết, đã hai ngày rồi anh không gọi điện chocô.
Cuộc điện thoại cuối cùng là giờ này hai ngày trước, anh hỏi cô mặc quần áo ngủ gì, còn cảnh cáo cô không được cắt tóc ngắn.
Không chỉ Hoắc Liên Ngao mà cả Hoắc Thành Quân cũng không gọi lại. Khang Kiều cảm thấy về sau cô cần phải thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt hai người lớn bé ấy mới được.
Khi di động được đặt về chỗ cũ là vừa tròn 12 giờ.
Nhắm mắt lại, Khang Kiều vô thức chạm vào ngón tay mình. Đầu ngón taydường như vẫn còn lưu lại hơi lạnh vài tiếng trước khi đi trên hànhlang.
Nửa đêm, sau khi ho một tiếng thăm dò, Chu Tùng An tìm kiếm người ngủtrên sofa. Ừm, bây giờ có lẽ cô ngủ rất say, mấy rắc rối mà Hoắc LiênNgao sắp xếp cho cô có lẽ khiến cô mệt muốn chết.
Anh ấy nhìn đồng hồ, bốn giờ sáng. Đã 34 tiếng kể từ khi Hoắc Thành Quân mất tích. Lúc chập tối, Chu Tùng An không gọi được cho Hoắc Liên Ngao,kể cả di động của người trợ lý.
Lẽ nào…
Suy nghĩ ấy khiến Chu Tùng An không thể ngồi trên giường được nữa. Vìchân anh ấy chỉ bị xây xát nhẹ nên khi bó bột, bác sỹ đã cố tình để ramột khoảng không gian rộng, chỉ cần hơi rụt chân lại là sẽ gỡ được chânra.
Di động của Hoắc Liên Ngao vẫn tắt máy. Chu Tùng An đi đi lại lại trong phòng, vừa đi vừa cố gọi điện thoại.
Khi gọi tới cuộc thứ tư, tiếng “Tùng An” bất ngờ vang lên khiến chiếc di động rơi bộp xuống sàn. Anh ấy quay lại.
Khang Kiều từ nằm đã chuyển sang ngồi từ lúc nào.
“Khang…”
“Nói cho em biết, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào!”
Cố gắng nghe hết những lời Chu Tùng An nói, rồi tập trung sắp xếp lại các dữ kiện.
Sau đó, Khang Kiều rút ra được thông tin: Thành Quân của cô đã biến mất, Thành Quân của cô mất tích từ hơn 30 tiếng trước.
Thành Quân của cô, bị bắt cóc rồi.
Cô cười, cười đến đau cả bụng, cười đến nỗi dạ dày và ruột gan cuộn chặt vào nhau, vừa cười vừa vỗ vai Chu Tùng An: “Tùng An, anh đùa em chứ gì, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?”.
Phải, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Gương mặt đại ngốc trầm mặc.
Cô vừa cười vừa lắc đầu phủ định câu nói vừa rồi của Chu Tùng An: “TùngAn, thế giới này vốn không tồn tại sự trùng hợp, Tiểu Phàn của em bị bắt cóc, Thành Quân của em cũng bị bắt cóc”.
“Tùng An, tiếp theo đây, có phải anh sẽ bịa ra là, Tiểu Phàn không còn, Thành Quân cũng không còn không. Tùng An…”
Cô từ từ buông tay rồi lùi ra sau, lùi mãi.
Lùi dần…
Cô dựa lưng vào cánh cửa, cũng không hiểu sao nước mắt lại tuôn dữ dội.Mở cửa phòng ra, gió từ hành lang tràn vào. Cơn gió đó giống như mộttiếng gọi: “Mẹ ơi, mau tới cứu con, mẹ ơi”.
Theo cơn gió, cô bắt đầu lao đi.
Không, không, cô không phải sao chổi. Cô thật sự không phải sao chổi, cô còn lâu mới làm sao chổi.
Cô phải đi tìm Thành Quân của cô. Bằng mọi giá cô phải tìm ra được nó.Hoắc Thành Quân và Hoắc Tiểu Phàn đều là những đứa trẻ thích chơi trốntìm giống nhau.
Vừa chạy cô vừa gọi tên Hoắc Thành Quân. Cô nghĩ giọng mình nhất địnhrất to, một vài cửa phòng đã mở ra, mọi người đều ngó đầu ra nhìn.
Cô nghĩ, bước chân của cô bây giờ có thể đo với tốc độ của máy phun sương rồi.
Nước mắt ào ra, sượt qua tai cô như những viên đạn. Cơn gió do bước chân cô tạo thành như thổi bay hàm răng giả của những người già kia, cũngkhiến tóc giả của các bà lão rơi xuống đất.
Trước mắt xuất hiện một thiên thần áo trắng, lại muốn tiêm thuốc cho tôi chứ gì? Phải không? Đừng hòng!
Cô tiện tay cầm một cán chổi, quăng về phía mặt người đó, người đó phải nhường đường.
Cô bắt đầu chạy, vừa chạy vừa kêu Thành Quân.
“Thành Quân, Hoắc Thành Quân, mau ra đây…”
Chạy qua hết các hành lang dài, chạy xuống cầu thang. Cô chạy theo hướng gió về phía ánh sáng. Dưới nguồn sáng rực rỡ, cô nhìn thấy cánh cửa đó, một cánh cửa lớn.
Rảo nhanh bước chân, cô chạy về phía cánh cửa.
Giống như biết cô muốn đi qua, nó từ từ mở ra. Một giây sau, cô hiểu ra là có xe đi vào.
Trên nóc xe có ngọn đèn xanh đỏ không ngừng nhấp nháy. Dưới bầu trời xám xịt, cảnh tượng ấy càng thêm ghê người.
Cảnh tượng lúc này giống như lịch sử lặp lại. Hôm đó trời cũng xám xịtnhư vậy, không nhìn thấy gì, không bắt được gì, cơ thể bé nhỏ nằm tronglòng lạnh như một khối băng.
Thành Quân của cô sinh vào thứ Hai mà, giống như bố nó, đều sinh vào thứ Hai mà.
Đứa trẻ sinh thứ Hai sẽ rất ưa nhìn.
Ngọn đèn ấy như một khối cầu chuyển động rất nhanh, lăn về phía cô, kỳ quái và ngập tràn cảm giác đòi mạng.
Không, không, cô lùi sau, ra sức lùi. Trái tim có bao nhiêu sợ hãi thìbước chân nhanh bấy nhiêu, sau đó cô đụng phải một bức tường.
Cô nhanh chóng quay đầu, đập mặt vào người Chu Tùng An.
Cô nghĩ, cô phải nói gì đó.
“Tùng An, nhà họ Hàn nói đúng, em là sao chổi, em là sao chổi. Em hạichết bà ngoại, em hại chết mẹ, hại chết Tiểu Phàn, hại chết Hàn Tông. Em chính là sao chổi, em đáng bị cho vào lồng nhốt lợn.”
“Tùng An, em chấp nhận, chỉ cần Thành Quân bình an. Em có thể chịu nhốt trăm ngàn lần. Tùng An, em thật sự là sao chổi mà…”
“Ai nói em là sao chổi? Anh có thể khẳng định không phải.”
“Không, không, Tùng An, anh xem, Thành Quân cũng gặp chuyện rồi. Thành Quân…”
“Hoắc Thành Quân không phải Hoắc Tiểu Phàn, không tin, em quay lại mà xem.”
“Không, Tùng An, anh không được lừa em. Em chết mất, em thật sự sẽ chết mất, em sẽ không chịu nổi mà vỡ tim chết mất.”
“Khang Kiều, nếu em không quay đầu, em sẽ ân hận đó.”
Từ từ, Khang Kiều ngẩng lên. Chu Tùng An đang quay mặt về một hướng, khóe môi rướn lên, nụ cười rất hạnh phúc.
Nụ cười hạnh phúc, giọng nói cũng hạnh phúc:
“Khang Kiều, anh đoán, một giây nữa, giấc mơ của em sẽ thành hiện thức đấy.”
Nhìn theo ánh mắt Chu Tùng An.
Dưới ánh sáng chói lòa, một cái bóng nhỏ xíu chạy về phía cô.
Một người nhỏ bé như thế, nhưng lúc này lại bộc phát một năng lượng khổng lồ.
Các bạn nghe xem, giọng nó phá tan bầu trời, đánh thức nữ thần ban maiđang bừng tỉnh. Nữ thần vươn vai, từ từ hé mi. Từng ánh nắng rọi xuống,xua tan màn đêm u tối.
Tia nắng đầu tiên đổ xuống trần gian.
“Mẹ…”
Chu Tùng An nói không sai.
Giấc mơ của cô, cuối cùng đã thành hiện thực rồi.
Khang Kiều thề rằng, bình minh ngày hôm ấy đến sớm hơn bất kỳ một buổi sáng nào khác…