Nhưng anh cũng không giải thích cho Thẩm Kế— người này sau khi anh ôm Mộc Ân từ trên sân thượng xuống, liền bắt đầu lo lắng Mộc Ân có chuyện bất trắc, không nói đến chuyện khác, chỉ với ông ta ý như một lời nguyền nghĩ rằng Mộc Ân sẽ có chuyện, cũng làm cho anh phiền vô cùng.
“Có cái gì không được? Diêm Vương bảo người ta chết lúc canh ba, kẻ nào có thể sống đến canh năm?” Lâm Như Uyên cũng nhìn ra hiểu lầm trong này, cố ý đe doạ Thẩm Kế.
Thẩm Kế bị nói á khẩu không trả lời được, trong lòng sợ hãi vô cùng, sắc mặt càng khó coi.
Thẩm Thanh Thanh ngược lại coi nhẹ chuyện này rất nhiều, chỉ là cô chết cũng muốn chết được rõ ràng, tiến lên hỏi Mộc Ân: “Ân Ân, chị muốn biết nguyên nhân, đều nói ác giả ác báo, nhưng từ nhỏ đến lớn chị đều chưa làm việc ác gì, vật kia vì sao tìm tới chị?”
“Chị Thanh Thanh, chị hiểu lầm rồi, em không có nói là chị mà.” Mộc Ân nhìn bộ dáng Thẩm Kế bị hù muốn chết liền muốn cười, nhưng lại không thể không giải thích cho Thẩm Thanh Thanh: “Không phải chị, cũng không phải chú Thẩm.”
Thẩm Thanh Thanh có chút ngoài ý muốn: “Vậy là…”
“Là người sớm đã bị đánh dấu.” Mộc Ân nói.
Thẩm Kế nghe xong, tảng đá lớn trong lòng triệt để buông xuống, quả thực thở dài một hơi, cũng lập tức kiêu căng.
“Nhất định là hai con nhỏ chết tiệt kia làm chuyện thương thiên hại lý gì mà, Ân Ân yên tâm, chú nhất định trong coi kỹ bọn họ, không cho chạy trốn.”
Coi như chạy trốn, cũng khó lòng trốn thoát, trên người hai người kia đều đã có đánh dấu, chạy trốn tới chỗ nào Trình Tuyết cũng sẽ không buông tha.
Đương nhiên, muốn bảo vệ hai người họ, cũng không phải không có cách nào.
Giống như là cho Thẩm Thanh Thanh bùa hộ mệnh, cho hai người kia đeo lên, liền sẽ có tác dụng bảo vệ, nhưng Mộc Ân cũng không muốn.
Cô đã cùng ma nữ làm giao dịch, hai người đó cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì, không đáng đẻ cô phí sức bảo vệ, vẫn nên để Trình Tuyết trút hết oán giận cuối cùng, an tâm rời đi là tốt nhất.
“Hai người hầu đó chết rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đúng không? Tòa nhà này có phải còn có thể tiếp tục ở hay không ?” Thẩm Kế hỏi vấn đề ông ta vẫn luôn đang quan tâm.
Mộc Ân bất đắc dĩ nhìn ông ta một cái: “Chuyển hay không chuyển đi đều có thể, nhưng mà tòa nhà này đã chết nhiều người như vậy, nói thế nào cũng là điềm xấu, chú Thẩm cũng không phải mua không nổi căn nhà khác, cần gì phải ở nơi này.”
“…” Thẩm Kế cười cười, biểu cảm có mấy phần xấu hổ: “Căn nhà này đã có từ rất lâu, từ nhỏ tôi đã ở đây, rời đi khó tránh khỏi không nỡ.”