“Giản Đồng, lúc cô làm công việc này, có vui không?”
Có vui không…
Giản Đồng ngơ ngác.
Trầm Tu Cẩn nói xong, quay người rời đi, để lại một mình Giản Đông…
Người đàn ông này, ngày càng không hiểu nổi.
Nhưng có một điểm, từ trước đến giờ đều không thay đổi được.
Anh muốn làm cái gì thì làm cái đó, anh quyết định cái gì thì là cái đó! Chán ghét nhất, là anh như vậy…
Giống như lúc đầu anh nói cô có tội, thì cô lại giống như thực sự có tội! Nhưng mà đến ngày hôm nay, cô vẫn không có sức lực để phản kháng! “Rốt cuộc…
muốn tôi làm như thế nào!”
Buổi chiều, anh ở trong phòng khách giải quyết công việc, mà Giản Đồng cứ ngẩn ngơ ngồi ở phòng khách…
Còn về sau này như thế nào, cô đã có quyết định.
Vẫn là phải…
trốn! Trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch.
Trầm Tu Cẩn này, hành động bây giờ càng lúc càng kỳ lạ, cô không hiểu, nhưng lại cảm nhận được nguy hiểm, mà cô cũng quả thực không thể lãng phí thời gian, phải lên một kế hoặc hoàn hảo.
Vào buổi tối, ăn cơm xong, anh lại vào trong phòng sách, cho đến 9 giờ tối, mới từ trong phòng sách đi ra.
Nhìn thấy Giản Đồng ở phòng khách, thờ ơ nói một câu: “Cô ngủ trong phòng ngủ, tôi ngủ ở sô pha”
Giản Đồng lặng lẽ đứng dậy, đi vào trong phòng ngủ…
Anh càng tỏ ra như vậy, cô càng cảm thấy sợ hãi.
Ngày hôm sau








– —————–