Cậu năm Tào âm thầm thở dài một hơi, anh cả quả thật đã đạt đến hô ly cấp bậc ngàn năm, anh ta quả nhiên không phải là đối thủ của anh cả.
“Thôi bỏ đi, em không hỏi nữa.” Cuối cùng cậu năm Tào vẫn không thể không từ bỏ, bây giờ cũng chỉ có thể chờ tam ca đến, xem xem có thể hỏi ra được cái gì từ tam ca hay không.
“Anh cả, đối với chuyện này, tam ca chắc chăn sẽ không dễ dàng buông tha.” Cậu năm Tào chỉ mới im lặng chưa đến ba giây lại nhịn không được mà nói tiếp: “Tam ca vì điều tra rõ chuyện này mà thật sự đã phí hết tâm tư, tam ca thậm chí còn nghỉ ngờ Tô Khiết chính là người phụ nữ kia, em cũng không biết tam ca suy nghĩ như thế nào nữa.”
“Tô Khiết đó coi như cũng ngu ngốc hết một nửa rồi, cho dù hiện tại bệnh tình của cô ta tốt hơn cũng tuyệt đối không thể nào có bản lĩnh như vậy.” Lúc cậu năm Tào nói đến việc này, nhịn không được mà lắc đầu.
Con ngươi của Đường Lăng hơi nheo lại, từ chỗ sâu thẳm trong đôi mắt đã có thêm mấy phần lạnh lẽo.
“Lúc đầu tam ca nghi ngờ Tô Khiết chính là người phụ nữ năm năm trước ở khách sạn Hoàn Vũ, cho nên anh ấy mới kết hôn với Tô Khiết. Bây giờ sự thật đã chứng minh Tô Khiết cũng không phải là người mà tam ca muốn tìm, đoán chừng không bao lâu nữa tam ca sẽ ly hôn với Tô Khiết thôi.”
Ngón tay đang cầm chén trà của Đường Lăng bỗng nhiên lại hơi nhúc nhích, nâng mắt lên nhìn vê phía cậu năm Tào, cái nhìn kia rất là lạnh nhạt, cũng không có quá nhiều cảm xúc.
“Anh cả, sao vậy?” Nhưng mà cậu năm Tào lại đột nhiên cảm giác được một sự rét lạnh rùng mình: “Anh cả, em đã nói cái gì sai à?
Đường Lăng cũng không trả lời vấn đề của anh ta, chỉ là đôi mắt của anh ta từ từ híp lại.
Cậu năm Tào âm thầm thở phào một hơi, chẳng lẽ lúc nãy là ảo giác của anh ta à? Trong lúc nhất thời, cậu năm Tào cũng không còn dám nói lung tung nữa.
Tốc độ của Nguyễn Hạo Thần rất nhanh, không bao lâu thì anh đã đến rồi.
“Tam ca, tốc độ này của anh quả thật rất nhanh nha!” Cậu năm Tào nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần thì hai mắt nhanh chóng nhấp nháy, tam ca đây là đua xe một đường tới đây à?
Nguyễn Hạo Thần không trả lời anh ta mà trực tiếp bước vào phòng, ngồi ở phía đối diện của Đường Lăng.
Nguyễn Hạo Thần nhìn Đường Lăng nhưng cũng không mở miệng chào hỏi, cho dù vào giờ phút này trong lòng của anh có rất nhiêu vấn đề.