Nghĩ lại thì có lẽ ngày hôm đó chính là ngày mà Long Quân Dao đã đánh nhau cùng kẻ nọ. Và cũng chỉ có mỗi Long Quân Dao mới có thể gây ra chấn động lớn đến như thế mà thôi.
————-
Ma Hoàng Phong đưa người bằng hữu của mình, cũng chính là cựu thánh tướng về ma tướng phủ của mình thiết đãi một bữa thịnh soạn.
Hắn tỏ ý muốn giữ Long Quân Dao và Tiểu Thống Nhi ở lại, cho dù là bao lâu cũng được, nhưng rồi vẫn là bị Long Quân Dao từ chối.
Trước khi rời khỏi chỗ của hắn, Long Quân Dao chỉ hơi trầm ngâm trong giây lát nhìn hắn, sau đó mới cất giọng hỏi:
“Ma Hoàng Phong, ngươi có hứng thú làm Ma vương không?”
Đối diện với câu hỏi kỳ quặc của Long Quân Dao, Ma Hoàng Phong cho là cô đang đùa nên cười thách thức nói:
“Ma vương? Ma vương thì ai mà không muốn làm. Sao nào? Ngươi định bảo ta tạo phản à? Nếu ngươi giúp ta một tay thì có lẽ ta sẽ đồng ý.”
“Vậy à…” Long Quân Dao giọng điệu có phần kỳ lạ đáp lại.
Nhìn điệu bộ thần thần bí bí của cô, Ma Hoàng Phong thấy có gì đó hơi mờ ám nhưng rồi cũng mặc kệ.
Ma Hoàng Phong đứng ở cửa tiễn Long Quân Dao và tiểu hệ thống rời đi, hai người chỉ vừa gặp lại nhau không lâu, thì lại tiếp tục phải nói lời từ biệt khiến cho Ma Hoàng Phong có chút cảm thấy buồn, dù sao thì hắn cũng chỉ có mỗi cô làm bạn.
Nói xong lời cáo biệt, Long Quân Dao và Tiểu Thống Nhi bắt đầu rời khỏi cửa lớn của ma tướng phủ, Ma Hoàng Phong khi này vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo hướng hai người nọ rời đi.
Cứ như thế được một lúc, chờ đến khi bóng dáng của cả hai người nọ đã khuất dần thì hắn mới quay người trở lại vào trong nhà.
Ma Hoàng Phong vừa xoay người thì liền như trở thành một người khác. Hắn không còn mang bộ dạng ngớ ngẩn như khi đối diện với Long Quân Dao nữa. Ngược lại, sâu trong đôi phượng mâu kia chỉ có một mảnh tĩnh lặng và lạnh lẽo đến thấu xương.
Lúc này từ trong khoảng không bỗng xuất hiện một người.
Người nọ vừa xuất hiện thì liền chạy đến khuỵu gối hành lễ với Ma Hoàng Phong rồi bẩm báo:
“Thưa ma tướng quân, tôi đã đến nhân giới dò xét, và nhóm người bên tam thượng giới cũng đã nghe ngóng được một vài tin.”
“Tiếp tục!” Ma Hoàng Phong dáng vẻ lãnh khốc nói.
“Chuyện là, ở tam thượng giới có lưu truyền một tin đồn. Thánh tướng của thánh giới, kẻ đứng đầu Long tộc vậy mà lại là kẻ lòng dạ khó đoán, âm mưu tạo phản, nhưng bị Thánh đế phát hiện âm mưu nên đã cùng một thánh nhân vừa hóa thánh không lâu hợp lực đánh bại. Công lao lớn nhất trong công cuộc đối đầu với kẻ phản bội thuộc về kẻ mới hóa thánh kia.”
Nghe đến đó, Ma Hoàng Phong hoàn toàn bị chọc giận, hắn mặt mày dữ tợn, hai mắt long lên, hàm răng cắn chặt tạo nên âm thanh ken két. Hắn tức giận phất tay một cái, xung quanh hắn trong vòng bán kính một trăm bước chân bỗng phát ra một luồng sát khí mạnh mẽ càn quét tất cả, thậm chí đến mặt đất cũng nức ra.
“Còn gì nữa không?” Ma Hoàng Phong thanh âm trầm lạnh hỏi.
“C-còn ạ… kẻ mới hóa thánh trong lời đồn có tên là Vô Khuyết, hắn có thê tử là tiểu nữ của Thánh đế, hắn và nàng ta vừa thành thân không lâu. Ngoài ra, hắn còn rất đào hoa, bởi vì ở bên ngoài hắn có rất nhiều tiểu thiếp.” Người nọ run run báo lại.
Ma Hoàng Phong đứng trước mấy thông tin này không biết đang suy nghĩ gì mà chỉ trầm lặng không nói lời nào, hắn cứ thế mà im lặng đứng yên một hồi lâu khiến cho người nọ cũng đổ mồ hôi hột mà không dám đứng lên.
Sau một hồi như thế, cuối cùng Ma Hoàng Phong cũng đã lên tiếng:
“Được rồi, trước tiên, các ngươi cứ tiếp tục theo dõi các động tĩnh có liên quan đến kẻ tên Vô Khuyết ấy cho ta. Có gì thì ngay lập tức báo lại.”
Căn dặn xong, hắn cứ vậy mà đi vào trong để lại người nọ ở bên ngoài vẫn còn run lẩy bẩy quỳ dưới đất.
Ma Hoàng Phong khi này có lẽ đã hoàn toàn ném mấy lời của Long Quân Dao trước khi đi ra sau đầu rồi, bởi vì hắn bây giờ còn có một việc khác cần làm.