-“Sao cơ? Nhầm à, ướp bao nhiêu giềng mẻ…”
Chị càng thắc mắc anh lại càng tỏ vẻ chân tình.
-“No no, thối thật đấy, cực kì thối.”
-“Hay mũi lõ ngửi mùi mắm tôm không quen nhỉ?”
Mụ la sát già chau mày suy đoán, mình và ông Hoàng tay chống cằm ngây thơ lắc đầu. Bà xót người yêu hay sao ý, kéo ông ấy ra gắp một miếng cá kho bỏ vào bát, dịu dàng bảo.
-“Thôi ăn tạm cái này vậy.”
-“Cá rất thối.”
-“Hả? Anh bị dị ứng giềng à? Ăn thử rau muống xào đi.”
-“Yep, rau muống cũng thối.”
-“Thế còn nộm đu đủ?”
-“Thối, cực thối.”
-“Uống hớp canh chua vào xem nào?”
-“Ừm, thối mà, cái gì cũng thối hết trơn.”
Mụ éo chịu được nữa rồi, ném thìa ném đũa đập bàn đập ghế, lửa giận phừng phừng.
-“Đờ mờ mọi khi vẫn ăn ngon lành hôm nay lại giở quẻ, chị đây chỉ nấu được thế thôi, chú không ăn được thì cút mịa về nước đi.”
Hai anh em nhà mình ôm nhau cười méo ngậm mồm được, xong rồi bị bà ấy đuổi đánh phải chuồn gấp, chạy thùng thục giữ mạng, mệt thở không ra hơi mà sao vẫn thấy vui vẻ thế chứ nị.
Ra tới sân vận động rồi mà Nguyệt Hoàng vẫn cứ ôm bụng nghiêng ngã mãi một lúc lâu mới dứt được.
Lâu lắm mới có dịp ở riêng một chỗ với anh trai thân yêu, tâm sự trên trời dưới đất. Số anh Hoàng yêu đương cũng lận đận lắm, nhiều khi chẳng phải do bản thân không tốt mà kiểu duyên phận ý, chưa gặp được người thích hợp.
-“Nguyệt này, tiền ngày xưa mày mượn của anh…”
-“À, anh có việc à? Anh cần bao nhiêu để em chuyển cho?”
Mở một cái quán lúc đầu tưởng đơn giản nhưng mà cũng trăm thứ phát sinh, mệt não lắm, ngày đó vay mượn chỗ này chỗ khác linh tinh hết cả, mà nhiều nhất là của ba mẹ và Hoàng đại ca.
Ba mẹ thì hoàn nợ lâu lắm rồi, anh trai bao lần định trả mà anh ấy cứ chần chừ chưa chịu. Dù sao thì số tiền ấy mình vẫn để riêng mà, cũng có động vào đâu.
-“Không, cũng không phải tiền của tao.”
-“Gì cơ?”
-“Mày nghĩ xem, thời điểm đấy tao lấy đâu nhiều tiền như vậy. Là tiền từ nơi khác gửi về đấy, tao hứa với người ta không tiết lộ danh tính, ừ thì tao vẫn giữ lời hứa, tự mày đoán…”
Thế này mà còn không đoán được có mà thành con nai vàng ngơ ngác mịa nó mất.
Nhưng mà, có cảm giác gì đó nghẹn ngào khó tả lắm.