Xử lý công bằng theo pháp luật, chính là ngồi tù, cậu năm Tào vừa nãy đã nói rất rõ ràng.
Cổ Doanh Doanh là người thông minh, cô ta rất rõ ràng, nếu cậu năm Tào ra mặt, nếu cậu năm Tào luôn có thái độ này, nhà họ Cổ họ cũng không còn cách nào cứu cô ta, cô ta có khả năng thực sự ngồi tù.
“Tôi mua, vòng tay tôi mua.” Cổ Doanh Doanh hung hăng hít vào một hơi, sau đó căng da đầu nói.
Nói cô ta lúc này là căng da đầu đồng ý cũng không khoa trương chút nào, vì nhiều tiền như vậy, cô ta thật sự không biết làm sao gom đủ?
“Chị, em, chúng ta lấy đâu ra nhiều…tiền như vậy?” Sắc mặt Cổ Linh Linh biến đổi, nói năng lắp bắp.
“Cô Cổ tuyệt đối đừng miễn cưỡng.” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, khẽ mỉm cười, cười cực kỳ xán lạn.
“Không, không miễn cưỡng.” Cổ Doanh Doanh lúc này hận đến cắn răng nghiến lợi, nhưng lại phải ép mình nặn ra nụ cười.
“A, nếu cô Cổ không miễn cưỡng, vậy tôi liền miễn cưỡng đồng ý vậy.” Tô Khiết phất tay, dáng vẻ rất rộng lượng.
“Nhưng mà, tôi rất bận, tôi cho cô Cổ nửa tiếng đồng hồ, nửa tiếng sau nếu cô Cổ không thể thanh toán thành công, chúng tôi sẽ xử lý theo việc công đi.” Lúc Tô Khiết nói chuyện thì nhìn đồng hồ, bắt đầu tính giờ.
Cổ Doanh Doanh hung hăng rít vào một hơi, cô ta lúc này hận không thể nhào lên xé rách cô, nhưng cô ta biết, cô ta không thể làm vậy, cô ta chỉ có thể nhịn.
Cổ Doanh Doanh cầm điện thoại, đi sang một bên, bắt đầu gọi điện thoại.
“Mẹ, lần này mẹ nhất định phải cứu con, con bị người ta lừa rồi…là Tô Khiết…Đúng, là tiện nhân đó, mẹ, mẹ cứu con trước, con bây giờ cần tiền, cần rất nhiều tiền.”
“Mẹ, con cần gần sáu trăm tỷ.” Lúc Cổ Doanh Doanh nói ra con số, giọng nhỏ đi vài phần.
“Cái gì, con nói cái gì? Gần sáu trăm tỷ? Con điên rồi sao, mẹ đi đâu lấy ra nhiều tiền như vậy cho con?” Bên đầu kia, bà Cổ trực tiếp sợ hãi.
“Mẹ, nếu mẹ không cứu con, họ sẽ bắt con ngồi tù.” Cổ Doanh Doanh lúc này vội đến muốn khóc, nếu là người khác cô ta có thể không sợ, nhưng cậu năm Tào cô ta thật sự sợ.