“Điều duy nhất cần lo nghĩ lúc này là không được rập khuôn theo Weiss, đảm bảo chất lượng của lô hàng đợt này có thể được phát sóng trực tiếp.”
Giang Nghĩa khẳng định: “Yên tâm, mặc dù lô hàng này không phải đều là ngọc cực phẩm, nhưng theo ước tính của tôi, số lượng ngọc cực phẩm có thể chiếm tới một phần năm, phát sóng trực tiếp cắt ngọc chắc chắn sẽ rất đáng xem.”
Kỳ Chấn đồng ý.
Thật ra nếu tất cả đều là ngọc cực phẩm thì ngược lại sẽ không có gì đáng xem, bởi vì nó thiếu sự hồi hộp. Nếu nó vừa là ngọc bình thường vừa là ngọc cực phẩm thì lúc đó mới đáng xem.
Người xem cũng có tâm lý may rủi.
“Vậy tôi sẽ đi thu xếp ngay đây.”
Kỳ Chấn vừa định đi, Giang Nghĩa đã kêu lại: “Đợi đã.”
“Sao thế?”
“Chủ tịch Kỳ, tôi thấy chia sẻ niềm vui sướng hơn tận hưởng một mình.”
“Hả?”
Giang Nghĩa mỉm cười thần bí, không biết lại nảy ra ý tưởng xấu xa nào nữa đây.
…
Buổi chiều, đại sảnh tiếp khách của Star Jewelry.
Người phụ trách của mấy chục công ty trang sức đều đã đến, tất cả đều là những nhân vật có máu mặt, rất nhiều người đã đến đây sau khi nhận được thông báo của Giang Nghĩa.
Về phần cụ thể là chuyện gì, tất cả mọi người đều không biết.
“Anh nói xem, Giang Nghĩa gọi chúng ta đến đây làm gì?”
“Tôi không biết nữa, có lẽ là để kêu gọi đoàn kết tẩy chay bọn Sử Chính Cương?”