“Không cần!” Dường như trong nháy mắt vẻ mặt cai ngục và quan xử phạt gay gắt hơn.
Thân là quan xử phạt và cai ngục, họ rất rõ ràng những người bị giam trong nhà tù này, sẽ oán hận với Thần Ẩn biết bao nhiêu, nếu thật sự những người này đi ra ngoài, sợ rằng sẽ xé nát mỗi một thành viên của Thần Ẩn.
“Trương Thác, bọn tao sẽ cho người liên lạc với mày, đợi ở chỗ này đi, nếu mày dám rời khỏi thì sẽ giết không tha!” Sau khi nói xong, cai ngục và quan xử phạt nhanh chóng biến mất khỏi chỗ này.
Trương Thác đứng bên cạnh cửa vào của nhà tù, ánh mắt giễu cợt nhìn cai ngục và quan xử phạt lo lắng chạy thục mạng.
Ban đầu ở Thần Huyễn, bốn tên quan xử phạt xuất hiện, rất nhiều người thấy được và cũng biết họ chết ở Thần Huyễn, mà không có người biết rằng cai ngục ở nơi đó cũng chết.
Sau khi mất liên lạc với cai ngục ở nơi đó, Trương Thác khẳng định rằng Thần Ẩn sẽ phái người đến xem, cho nên anh cố ý đợi ở chỗ này, chờ đợi Thần Ẩn tới.
Ban đêm, khắp sa mạc rất yên tĩnh, nơi này không chim hót và ve kêu, ban đêm chỉ có tiếng gió thổi.
Ở đăng xa, tiếng gõ yếu ớt từ đội thi công truyền tới.
“Lão Đại, anh lại phải rời khỏi sao?” Bạch Trình thấy Trương Thác đi ra khỏi đảo bước lên cát vàng.
“Chính xác, tôi phải rời đi một khoảng thời gian” Trương Thác gật đầu: “Tối nay, các cậu ngoan ngoãn chờ ở trên đảo, bất luận xảy ra chuyện gì, cũng không được ra ngoài, hiểu không?”
“Tôi sẽ thông báo cho mọi người” Bạch Trình đồng ý nói.
“Bảo Vị Lai nâng tường thành lên đi” Trương Thác đi tới cát vàng: “Chuyến đi này của tôi, có thể sẽ trở lại rất nhanh cũng có thể rất lâu mới trở về được, bất kể phát sinh chuyện gì, nhớ, không nên manh động, thời đại đang dần thay đổi, đây cũng không phải là thiên hạ của chúng ta”
“Lão Đại, tôi biết rồi”
“Nâng tường thành lên.”
“Vị Lai, nâng tường thành lên!” Bạch Trình hét lớn một tiếng, giọng nói vang khắp bầu trời đêm.
Bên bờ đảo, tường thành màu đen từ từ nâng lên, giống như nụ hoa bao bọc cả hòn đảo.