Ngay lúc đó thần mộng không gian bao phủ xuống và trảo Lâm Minh vào trong đó, Băng Mộng dùng khúc hóa tịnh thổ, lại thi triển thần mộng không gian!
Một khắc này tiên khúc tịnh thổ và thần mộng không gian dung hợp làm một, chỉ thấy trên lôi đài cánh hoa rơi xuống, hương thơm xông vào mũi, mà Băng Mộng ở trong đó, thân mặc váy dài màu xanh, lăng không ngồi xếp bằng và mộng hồn cầm đặt ngang gối, nàng lúc này như Cửu Thiên Huyền tiên hạ phàm.
Tiếng đàn du dương, Băng Mộng khẽ hé đôi môi đỏ mộng và ngân nga khúc nhạc của mình, âm nhạc vang vọng cả lôi đài như là vận mệnh nhấp nhô.
– Ta muốn thành Thiên tôn, ta trở thành Thiên tôn, ngàn vạn đại đạo đã thông hiểu đạo lí, ba ngàn đại giới, chúng sinh, phải tùy tùng ta, ta muốn chứng bất hủ.
– Ta muốn thành Chân Thần, ta trở thành Chân Thần, Thiên Đạo pháp tắc do ta khống chế, Tam Thập Tam Thiên, vạn linh vạn vật, phàm niệm do ta khống chế, ta có thể giải mộng, tránh vận mệnh gông xiềng, siêu thoát nhân quả luân hồi!
Giọng cua Băng Mộng vang vọng trên lôi đài.
Trong lời nói của nàng —
Muốn thành Thiên tôn!
Muốn thành Chân Thần!
Thiên tôn không có người hoài nghi, Băng Mộng có thể trở thành Thiên tôn, hơn nữa là Thiên tôn cường đại.
Nhưng mà trở thành Chân Thần thì ức vạn năm qua chưa từng xuất hiện.
Nhưng mà bây giờ Băng Mộng trong miệng nói ra lại trung khí mười phần, mang theo khí tức chân thật đáng tin, giống như đây không phải tâm nguyện, mà là nàng tự tin làm được.
Lúc này đạo âm vang vọng giống như thủy triều ập thẳng vào Lâm Minh.
Lâm Minh nhắm hai mắt lại, năng lượng toàn thân hiện ra, tóc dài của hắn tùy ý tung bay, quần áo toàn thân bay múa, một khắc này trong cơ thể của hắn có một tinh thể trôi nổi, tinh thê mau đen này lớn như hạt đậu, nhưng mà thời điểm nó xuất hiện hư không bị vặn gãy.
Hư không đứt gãy, vặn gảy Thần Vực không gian!
Không còn lf vặn vẹo, không còn là rung động lắc lư, là đứt gãy chân chính!
Người xem nơi đây thấy một màn như vậy đều rung động không nói nên lời.
Thần Vực không gian phi thường vững chắc!
Rất nhiều thiên tài có thể rung chuyển không gian, vặn vẹo không gian chi lực không quá kỳ lạ, nhưng chân chính xé rách hư không của Thần Vực là chuyện không tưởng.
Mà Lâm Minh Thần Hải Kỳ lại làm được!
– Tinh thể màu đen là?
– Không! Ta chưa thấy qua!
Lâm Minh dùng tinh thể màu đen này chính là hỗn độn của hắn!
Phong Thần Thiên tôn tồn ba mươi sáu ức năm trước, Phong Thần Đại Pháp lại thất truyền từ lâu, đừng nói là thánh chủ, Giới Vương, cho dù là cao thủ Thiên tôn có kiến thức uyên bác như kiếm lão, tam sinh lão nhân cũng không biết Phong Thần Đại Pháp!
– Đây là…
Ở sâu trong Hạo Vũ Thiên Cung, Thần Mộng Thiên Tôn trấn định thần nhàn cũng phỉa động dung, nàng không biết Lâm Minh thi triển là công pháp gì.
…
Trong tích tắc hạt giống xuất hiện, ở giữa thiên địa tất cả thiên dịa nguyên khí đều tiến vào trong hạt giống hỗn độn, thần mộng không gian cũng không ngoại lệ, thậm chí tiên khúc tịnh thổ cũng bị hấp thu vào, tịnh thổ vỡ vụn.
– Như ngươi muốn thành thần, như vậy ta liền phong thần, thôn phệ tất cả lực lượng, tất cả vật chất lâm vào vĩnh hằng, trong lồng giam không gian không được tấn chức, vĩnh viễn hãm nhập luân hồi! Phong Thần Đại Pháp thôn phệ ấn — hắc ám vĩnh hằng!
Dùng hạt giống hỗn độn, mô phỏng ra lỗ đen của vũ trụ, chính thức thôn phệ hết thảy!
Tất cả âm thanh đại đạo đều bị thôn phệ, nhưng mà thi triển chiêu này Lâm Minh tiêu hao cũng thật lớn, hắn mạch toàn thân của hắn bạo lên, gân xanh bạo lộ ra ngoài.
Dùng tu vị của Lâm Minh thi triển Phong Thần Đại Pháp “Cấm Thần Ấn” còn có thể chèo chống, thi triển “Hắc ám vĩnh hằng ” cũng là cực hạn của hắn.
Tạch tạch tạch Tạch…
Tiên khúc Tịnh thổ không ngừng bị xé rách, mộng hồn đạo âm cũng bị bức đứt, Băng Mộng Mộng Hồn Tiên Khúc cũng bị phá!
– PHÁ… Lâm Minh đã phá Mộng Hồn Tiên Khúc?
– Không thể tin nổi, chẳng lẽ Lâm Minh sẽ thắng? Thắng được Băng Mộng, đây chính là nhân vật tuyệt thế trong hàng trẻ tuổi đấy!
Mọi người cũng không dám nghĩ Lâm Minh có thể bức Băng Mộng tới mức này.
– Công pháp như thế…
Băng Mộng nhìn qua hạt giống hỗn độn của Lâm Minh, rốt cục không còn bảo trì dung nhan bất động nữa.
– Chiêu thức của ngươi vượt qua tưởng tượng của ta… Như vậy ta chỉ có thể dùng chương cuối cùng của Mộng Hồn Tiên Khúc, nhắc nhở ngươi một chút, chương cuối vừa ra ta cũng không nắm chắc uy lực của nó.