Cái cảnh tượng kì ảo chói mắt khi hấp thụ ánh sáng mặt trăng thì ở đây lại chỉ phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt. Nếu như không đến gần khoảng vài trượng để quan sát thì sẽ không phát ra điểm khác thường. Nếu như không tận. mắt nhìn thấy rõ thì đa phần cũng sẽ cho rằng nó là một thứ pháp khi loại thấp kém mà thôi. Điều này sau khi Hàn Lập hồi phục pháp lực và bắt đầu thúc lại linh dược đã phát hiện ra.
Dường như không cần phải bóc ra thì Hàn Lập cũng biết đa phần có liên quan đến việc ở trên không trung của linh giới có bảy mặt trăng và linh khí của linh giới nồng đậm vượt xa nhân giới.
Điều này đối với Hàn Lập mà nói đương nhiên là chuyện tốt.
Không nhưng có thể làm cho thời gian chín của linh dược ngắn đi hơn một nửa, mà còn có thể tăng thêm phần an toàn. Thậm chí khi xảy ra việc ngoài ý muốn cũng có thể âm thầm chiếc bình này mà không sợ bị người khác phát hiện.
Hàn Lập yên lặng suy nghĩ một lúc, lại cất chiếc bình đi, cất cả Phệ Kim Trùng và báo lân thú vào trong vòng chứa đồ, quay người đi về phía ngoài Động phủ.
Trong tình hình biết rõ rằng linh địa bị người ta nhớ kĩ và có thể có chút cổ quái, hắn sẽ không để những đồ quan trọng ở trong Động phủ.
Một lát sau, chướng khi màu xau từ trong năm vệt màu bắn ra, bay về hướng thành Thiên Uyên.
Vài ngày sau, ánh sáng đó lướt qua tường thành cao mười mấy trượng, tiến vào khu thành của thành Thiên Trắc
Lần này đến đây, Hàn Lập đã biết quá rõ đường đi, rất nhanh đã có thể đến ngọn tháp lớn màu xanh ở trước mặt.
Lúc này những tu sĩ ra vào ngọn tháp không quá nhiều, Hàn Lập thong thả bước vào trong.
Dựa vào những lời Triệu Vô Quy nói, hắn chưa vội đến nơi đưa tin, mà vẫn ở trong nơi gọi là “Thiên Giáp Điện”, lĩnh hội “Thanh Minh Giáp”.
Trận chiến giáp uy lực này, Hàn Lập đã được thể nghiệm trên người của đại hán họ Ông, lĩnh hội được bộ “hậu bất khách khí” trên người ông ta, liền chạy ngay đến nơi mà được gọi là Bính Đội
Khi bắt được một tên hắc thiết vệ trong tháp, dò hỏi được nơi ở của đội 56 trong Bính đội. Hàn Lập lập tức đi vào bên trong thông đạo, chạy thẳng lên tầng. Sau khi chạy một mạch 7, 8 tầng, hắn cuối cùgn dừng ở trước cửa một điện trông rất bình thường. Bên trên cửa điện dùng cổ văn viết mấy chữ “Bính ngũ thập lục”. Hàn Lập nhìn linh quang mờ ảo trên cửa điện, không lên tiếng, lật bàn tay lập tức ngọc bội màu xanh hiện lên trong lòng bàn tay.
Một tay cầm ngọc bội nhắm thẳng vào cửa điện, nhẹ nhàng một lúc, một chùm hào quang phát ra, ánh sáng trắng mờ trên cửa điện biến mất.
Tay kia đẩy cửa, cửa điện liền bị mở ra
Hắn thong thả bước vào trong.
Bên trong là một căn phòng lớn, trong phòng bày một số chiếc ghế bàn, còn hai bên phòng đều có một thông đạo, hình như thông đến một nơi nào đó.
Trong phòng lúc này, đang có hai tu sĩ mặc giáp đen, ngồi gần nhau trên hai chiếc ghế, khẽ nói chuyện với nhau
Vừa nhìn thấy Hàn Lập bước vào, hai người không khỏi kinh ngạc.
Ánh mắt Hàn Lập nhìn lướt qua hai người đó, lông mày nhăn lại
Thật là tình cờ!
Một người trong đó chính là đại hán bích nhãn họ Trác hôm trước đã đưa mình bay đến linh điện, người này nhìn rõ diện mạo của Hàn Lập, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức vội vàng tỉnh ngộ đứng dậy, cúi người làm lễ với Hàn Lập:
“Hoá ra là Hàn Lập tiền bối đến. Lẽ nào chính là đội trưởng mới nhậm chức của đội.” “Không sai, Hàn mỗ được nhận lệnh làm đội trưởng đội 56. sau này phải nhờ mấy vị đạo hữu trợ giúp nhiều rồi.” Hàn Lập cười cười, ngọc bội trong tay lại ném về phía trước.
Đại hán bích nhãn chợt rùng mình, đón lấy ngọc bội xem xét tỉ mỉ, rồi cung kính trả lại “Trác Trùng đội 56 bái kiến đội trưởng.”
“Đông Quách Phong tham kiến đội trưởng.” Một nam nhân khoảng hơn 30 tuổi dáng vẻ gầy gò khi vừa biết thân phận của Hàn Lập liền vội vàng lên phía trước làm lễ.
Hàn Lập vẫy vẫy tay kêu hai người họ đứng lên, sau khi ánh mắt đảo một lượt, lạnh lùng hỏi một câu: “Nơi này chỉ có hai vị sao?”
“Khởi bẩm tiền bối, ngoài Mã đạo trưởng và Hứa tiên tử chưa đến thì những đạo hữu còn lại đều đã ngồi thiền trong tĩnh phòng rồi, đang đợi cấp trên truyền lệnh tuần tra khu vực. Có cần vãn bối đi gọi họ đến không?” Đại hán bích nhãn nói.
“Không cần nữa, ta cùng đợi là được rồi. Ta mới đến thành Thiên Uyên, đối với tất cả còn chưa hiểu lắm, vừa đúng lúc, ngươi hãy nói giới thiệu cho ta tiình hình của đội.” Hàn Lập cười nói.
“Tiền bối đã có lệnh, vãn bối đương nhiên sẽ báo cáo đúng tình hình.” Vừa nghe thấy Hàn Lập nói như vậy, đại hán bích nhãn vội nói qua tình hình từng thành viên trong đội, lại nói về những nhiệm vụ tuần tra mà đội phải chấp hành cho Hàn Lập nghe.
Trong khi Hàn Lập ngồi im nghe, đột nhiên ánh kim quang từ bên ngoài cửa điện bay vào, chiếu thẳng vào ba người họ.
Vừa nhìn thấy kim quang đó, Trác Trùng và Đông Quách Phong nhìn nhau, nhưng không có cử động gì, Hàn Lập lại khua tay lên không trung.
Kim quang lập tức biến thành một cây kiếm nhỏ màu vàng rồi rơi xuống tay, bên trên có cắm một mảnh ngọc giản màu đỏ nhạt.
Không đợi Hàn Lập lấy miếng ngọc giản đó ra, đột nhiên cửa điện bị người ta đẩy từ ngoài ra, đồng thời một giọng nam nhân ôn hoà truyền tới.
“Ha ha ha, vừa rồi chính là truyền thư trên kiếm, nói như vậy bần đạo đã không đến quá muộn… ý, người này là…” Một đạo sĩ dung mạo nho nhã tiến đến, vừa nhìn thấy Hàn Lập mặc Thanh minh giáp, thần sắc không khỏi ngẩn ra.
“Mã huynh, vị này chính là Hàn tiền bối mới đến, đã nhận chức đội trưởng của đội ta.”
Trác Trùng vội chạy đến chào hỏi đạo sĩ, rồi giới thiệu thân phận của Hàn Lập.
“Hàn tiền bối… vãn bối bái kiền tiền bối!” Đạo sĩ tuy thoáng vẻ kinh ngạc, nhưng cũng lập tức bước đến vài bước rồi cung kính hành lễ với Hàn Lập.
“Mã đạo hữu không cần đa lễ. Đạo hữu đã tu luyện đến đại thành hậu kì của Nguyên Anh rồi, chỉ còn thiếu một bước nữa là đạt đến cảnh giới của Hóa thần rồi, thật là đáng chúc mừng!” Hàn Lập cẩn thận dò xét đạo sĩ, đột nhiên mỉm cười.