Bay được hai ngày lúc đi ngang qua một thành phố nhỏ, Dương Khai đi xuống tìm hiểu phương hướng, biết được nơi này cách Thiên Vân Thành chỉ khoảng nửa tháng lộ trình, hắn không khỏi quá đỗi vui mừng.
Thực ra hắn còn sợ toà thành hoang kia cách Thiên Vân Thành còn xa hơn đi từ Hắc Nha Thành, xem ra nhóm người mình vẫn còn may, Uông Ngọc Hàm lựa chọn chỗ mai phục họ cũng không ngược hướng tới Thiên Vân Thành.
Hơn nữa nơi này coi như địa bàn của Ánh Nguyệt Điện, dựa vào giao tình giữa hắn và Nguỵ Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, Tiền Thông thì nơi này cơ bản cũng đã an toàn.
Suốt đường đi Dương Khai không nói một lời, sau khi sắp xếp những chuyện mình cần làm, lúc này hắn mới thi thoảng trò chuyện mấy câu với Dương Viêm và Thiên Nguyệt. Thoáng cái đã qua nửa tháng, chờ đến khi nhóm người quay về Long Huyệt Sơn, Thiên Nguyệt liếc mắt đã thích nơi này.
Long Huyệt Sơn tuy rằng cơ nghiệp không rộng lớn khí phách bằng những đại tông môn kia nhưng cũng có phong cách riêng, non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, chính là một chỗ thế ngoại đào nguyên.
Sau khi giao Thiên Nguyệt cho Dương Viêm, Dương Khai đi xem xét Thần Thụ một chuyến, được biết khoảng thời gian này nó cũng không tệ lắm, hơn nữa Kim Dương Quả nhổ về trồng lại được Thần Thụ làm dịu nên sinh cơ bừng bừng không còn khả năng chết héo.
Sau khi cho Thần Thụ nuốt một giọt Kim Huyết, Dương Khai lập tức tuyên bố bế quan.
Trong thạch phủ, Dương Khai cầm trên tay hạt châu sáng bóng lạnh như băng, trong mắt hiện vẻ nhu tình.
Hạt châu này châu còn người còn, châu nát người vong, mặc dù giờ này không biết Tô Nhan đang ở đâu nhưng chỉ cần Băng Hồn Châu này vẫn còn là biết Tô Nhan vẫn còn mạnh khoẻ.
Trên hạt châu có một chút khí tức của Tô Nhan, điều này làm Dương Khai đầy hoài niệm.
Nhìn hồi lâu Dương Khai mới cười, nắm Băng Huyền Châu trong tay nhắm mắt vận huyền công đánh sâu vào bình cảnh bản thân.
Ở trong Hợp Hoan Lâu, bình cảnh Thánh Vương Cảnh tam tầng cảnh của Dương Khai cũng bị lay động, chẳng qua là lúc đó hắn nóng nảy muốn tìm hiểu tin tức của Tô Nhan nên mới cưỡng ép đè nén. Hiện giờ tới Long Huyệt Sơn việc đầu tiên cần làm là đột phá cảnh giới hiện tại.
Vạn Niên Hương vẫn đang đốt, mùi hương lan tràn trong không khí khiến người ta tâm bình khí hoà. Chỗ Dương Khai ngồi cũng là dưới cây Cửu Khúc Tinh Ngọc, có thể cảm ngộ thiên đạo võ đạo thì lần đột phá này đối với hắn mà nói căn bản cũng không có chút trở ngại nào.
Chỉ trong thời gian mười ngày, không dùng bất kỳ đan dược và thánh tinh nào trợ lực, Dương Khai đã thành công đột phá tới Thánh Vương tam tầng cảnh.
Động tĩnh đột phá không phát ra ngoài mà đều bị thạch phủ cản trở, người ở Long Huyệt Sơn thậm chí còn không biết hắn đã đột phá.
Lại dùng thời gian hơn một tháng để củng cố tu vi, lúc này Dương Khai mới bắt đầu kiểm tra thu hoạch của mình trong chuyến đi này.
Tâm niệm vừa động Dương Khai liền lấy ra một hạt châu khác thưởng thức nó trong lòng bàn tay. Hạt châu này khác với Băng Hồn Châu của Tô Nhan, nó xám mốc meo không chút bắt mắt, đây chính là Lưu Ly Châu mà Đại Diên đưa cho hắn.
Hạt châu này chính là tinh hoa của Thiên Huyễn Lưu Ly sau khi Đại Diên tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công ngưng kết thành, cũng giống như nội đan yêu thú, vô cùng quý giá.
Đại Diên đã nói nếu như có thể luyện hoá Lưu Ly Châu này không chừng có thể lĩnh ngộ được sự huyền diệu của Lưu Ly Thần Quang từ trong đó.
Lưu Ly Thần Quang có công hiệu trói thân câu hồn, quỷ bí cường đại. Dương Khai đã trải nghiệm một lần nên rất có kinh nghiệm. Nếu thực có thể được như Dại Diên nói thì sau này hắn sẽ có thêm một thủ đoạn để đối phó với địch thủ.
Hơn nữa Lưu Ly Thần Quang cũng kỳ diệu như Diệt Thế Ma Nhãn của hắn, Diệt Thế Ma Nhãn cũng có chức năng uy hiếp thần hồn, nếu như có thể kết hợp hai thứ, Dương Khai không biết chính xác sẽ xảy ra biến dị như thế nào.
Lẳng lặng trầm tư một hồi, Dương Khai tính toán một chút liền đặt Lưu Ly Châu sang một bên, lại lấy ra lò luyện khí cấp Hư Vương.
Khi lấy Thái Dương Chân Tinh ở chỗ Thi Huyệt, khí linh có chút hư tổn nhưng sau đó Dương Khai mới biết chuyện này đối với con chim lửa khí linh mà nói là phúc chứ không phải hoạ, bởi vì không ngờ nó còn lén lấy một tia Thái Dương Chân Hoả, đang trốn trong lò luyện khí luyện hoá.
Tới nay đã qua hơn một tháng, con chim lửa khí linh còn chưa có dấu hiệu thức tỉnh, vẫn đang luyện hóa đồng hoá tia Thái Dương Chân Hoả kia, nhưng Dương Khai phát hiện Thái Dương Chân Hoả kia dường như đã ít đi rất nhiều, mà khí tức của con chim lửa khí linh lại cường đại lên không ít.
Trong lòng hắn lập tức hiểu con chim lửa khí linh đang được lợi rất lớn.
Không để ý đến nó nữa, Dương Khai thu hồi lò luyện khí.
Kế tiếp hắn liền kiểm tra Thạch Khổi, Thạch Khổi cũng giống như con chim lửa khí linh, trước đó đều bị thương, nhưng khi Thạch Khổi phun ra Thái Dương Chân Tinh, Dương Khai đã từng cho nó hấp thu các loại tinh hoa khoáng vật để bổ sung cô thể, giờ này nhìn thấy nó không khỏi bất ngờ.
Thương thế của Thạch Khổi đã ổn rồi, sau khi Dương Khai thả ra, cặp mắt long lanh chuyển động dường như linh tính của nó đã tăng lên không ít.
Nhưng điều làm Dương Khai để ý chính là bên trong Thạch Khổi dường như tích chứa một loại hoả thuộc tính cực kỳ bá đạo, mặc dù Dương Khai đưa thần niệm tới tra xét cũng không thể tra xét được đến tận cùng. Khi thần niệm vừa tiếp xúc tới đã bị đốt cháy hầu như không còn.
– Thái Dương Chân Hoả!
Không ngờ Thạch Khổi cũng hấp thu Thái Dương Chân Hoả, hơn nữa hoả khí so với con chim lửa khí linh còn chuyển hoá toàn bộ sớm hơn, điều này làm cho Dương Khai rất vui mừng, thầm nghĩ đúng là món đồ thần thông thiên phú, dù là khí linh sinh ra từ hoả lực cũng không thể so sánh được với nó.
Thạch Khổi vốn dĩ đã có thần thông tinh lọc khoáng vật, giờ này lại có Thái Dương Chân Hoả, sau này tinh lọc sẽ càng triệt để, càng hoàn mỹ hơn.
Đáng tiếc hắn không thể tìm thấy khối Huyết Tinh Thạch khác, dù sao trong không gian Hắc Thư của hắn còn có một Thạch Khổi khác, không có Huyết Tinh Thạch thì Thạch Khổi kia không thể sinh ra.
Xác định Thạch Khổi chẳng những không trở ngại mà còn là gặp hoạ được phúc, Dương Khai động thần niệm hạ mệnh lệnh cho nó.
Thạch Khổi mở miệng, vô số khoáng vật sau khi được nó tinh luyện liền phun ra hết, nhanh chóng chất thành một ngọn núi nhỏ trước mặt Dương Khai…