Mặc dù đêm nay nguy hiểm nhưng thu hoạch cũng rất khá, nhặt được một món tiền lớn, khi về có thể trang bị cho đội quân tu sĩ yếu.
Hoàn tất những việc này, Diệp Thành ngó thần đỉnh một lát rồi xoa xoa tay bước về phía Cơ Tuyết Băng.
Thấy thế, Cơ Tuyết Băng khẽ cau mày, chủ yếu là biểu cảm trong mắt Diệp Thành nhìn thế nào cũng thấy không có ý tốt.
Diệp Thành đã dừng lại, xoa xoa tay nhìn Cơ Tuyết Băng từ trên xuống dưới bằng ánh mắt sáng rực, cuối cùng ánh mắt hắn rơi vào túi đựng đồ của cô ta, hai mắt phải gọi là lấp lánh! Thân phận tôn quý như Cơ Tuyết Băng, trong túi đựng đồ không có bảo bối mới lạ.
“Ngươi định làm gì?”, thấy Diệp Thành như thế, vẻ mặt Cơ Tuyết Băng không khỏi lạnh hơn.
“Ta cứu cô, cô không định báo đáp ta à?”, Diệp Thành đảo mắt nhìn Cơ Tuyết Băng.
“Ngươi muốn gì?”
“Đương nhiên là bảo bối rồi”, Diệp Thành cười hì hì: “Hay ta tự lấy nhé?”
“Sát thần Tần Vũ lừng danh Đại Sở cũng làm những chuyện lợi dụng lúc người khác gặp nguy à?”, Cơ Tuyết Băng thờ ơ liếc nhìn Diệp Thành.
“Vậy cô không hiểu gì về ta rồi. Con người ta có tật xấu, vì bảo bối mà kiên quyết không cần thể diện”.
“Đây đúng là sự thật”, nghe thấy câu này của Diệp Thành, Thái Hư Cổ Long ở Chính Dương Tông xa xôi bất giác ngoáy mũi bảo: “Nhưng ta lại thích những kẻ không cần thể diện”.
“Ngươi cút cho ta”.
“Nói chuyện nghiêm túc với ngươi đây”, Thái Hư Cổ Long búng rỉ mũi rồi lại tiếp tục ngoáy bên còn lại: “Ta chân thành khuyên ngươi nên tạo một đứa bé với cô ta, đêm nay cảnh đẹp ý vui, rất thích hợp”.
“Nửa đêm rồi ngươi còn ở đây chọc cười ta!”