Có bà đỡ ở bên liên tục chỉ dẫn Thẩm Nguyệt hít thở, sau đó dùng sức.
Cả đầu Thẩm Nguyệt đầy mồ hôi, không ngừng thở sâu, cố gắng dùng toàn lực.
Nàng chưa từng sinh con, cho nên cảm thấy bản thân giống như đã đặt một chân vào điện Diêm Vương.
Nhưng nàng không thể khiến con mình chết cùng được.
Hoài thai khổ cực bao nhiêu tháng ròng, nàng nhất định phải sinh nó ra.
Nhất định!
Thẩm Nguyệt nắm chặt tay của Ngọc Nghiên, đôi mắt đen láy kiên cường vô cùng, đó là sự quyết tâm mà một người mẹ nên có nhất.
Trước đó, có lẽ nàng không quá quan tâm, cũng chưa chuẩn bị tốt để làm một người mẹ.
Nàng còn chưa yêu ai mà đến thế giới này lại có một đứa con.
Nhưng bây giờ, đứa bé sắp đi ra khỏi bụng nàng, nàng chưa từng cảm nhận được cảm giác này.
Mặc dù đau đớn vô cùng, nhưng nàng vẫn luôn cố gắng và dũng cảm vượt qua.
Ngọc Nghiên cũng đầy mồ hôi, nhìn mặt Thẩm Nguyệt không chút huyết sắc, cắn rách môi cũng phải nhịn, khiến cả căn phòng ngập mùi máu.
Ngọc Nghiên dùng sức cổ vũ: “Công chúa đừng bỏ cuộc, sắp xong rồi… sắp xong rồi ạ…”
Bà đỡ cũng khích lệ: “Công chúa cố lên, đã nhìn thấy đầu rồi!”
Thẩm Nguyệt cắn răng, cả người như dồn toàn bộ sức lực, chau mày nhíu mặt gào lên, sau đó cả người nàng run rẩy cực độ, mà nước mắt cũng ào ào tuôn ra.
Sau đó, nàng không biết bản thân đã cố gắng thế nào nữa.
Bên tai là tiếng nói của bà đỡ, còn lại đều trắng xóa.
Nàng đang chiến đấu những phút cuối cùng.
Sau đó, bà đỡ vui mừng hô lên: “Ra ngoài rồi, ra ngoài rồi!”
Thẩm Nguyệt xụi lơ, giống như hết sạch sức, chỉ còn lại cái xác khô.
Nàng không có sức mở nổi mắt để nhìn sang đứa bé.
“Công chúa!”, Ngọc Nghiên kinh hãi hô lên. Nàng ta sờ vào trán Thẩm Nguyệt, nóng hầm hập.
Mưa tạnh.
Giọt mưa chảy lách tách trong khẽ lá, rơi xuống mái tôn, tạo ra tiếng tí tách.
Mây đen đã tan, hiện ra bầu trời sạch sẽ, bao trùm sắc trời nhàn nhạt.
Ánh hoàng hôn lan ra, mấy sợi sáng màu vàng kim rơi vào nóc nhà màu xám xanh của Trì Xuân Uyển, tỏa sáng lấp lánh trong nước mưa.
Tần Như Lương chờ ở bên ngoài, hắn ta tận mắt thấy mưa tạnh, hoàng hôn sau mưa không ngờ lại đẹp đến thế.
Chính tai hắn ta nghe thấy bà đỡ vui vẻ nói đứa bé đã sinh ra.
Bàn tay luôn ghì chặt trong tay áo bỗng dưng nới lỏng ra, Tần Như Lương thở dài một hơi.
Tần Như Lương không kịp thay đồ khô, lúc này quần áo đã ướt dính cả vào người hắn ta, hắn ta đứng bên ngoài, híp mắt nhìn lên trời.
Một giọt nước mưa từ trên mái hiên nhỏ xuống, vừa vặn rơi vào hốc mắt của hắn ta.
Mi mắt của hắn ta run rẩy.
Hắn ta có thể cứu được Liễu Mi Vũ rồi.
Nhưng hắn ta lờ mờ cảm giác như bản thân đã mất đi thứ gì.
Có lẽ hắn ta đã mất đi từ lâu, chẳng qua là giờ mới tỉnh ngộ, chỉ thấy rất mất mát.